truyện thống quân đại đế điên rồi

"Nếu em quí, sau ngày hôm nay tôi tiếp tục mang lại em treo."

Hắn trầm giọng đáp vì vậy.

Bạn đang xem: truyện thống quân đại đế điên rồi

Hàm Ý Vị Băng cảm nhận thấy đôi mắt bản thân lại ươn ướt sũng.

"Em là Băng Cốt, trời sinh vẫn vậy."

"Ừ."

"Cho nên kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, chỉ quí từng anh thôi."

"Nên vậy."

"Nếu với người hàng fake anh, em tiếp tục xem sét."

"Tốt."

"Em thấy anh khoác binh phục là đẹp tuyệt vời nhất, tiếp sau đó mới mẻ cho tới sơ-mi White, ở đầu cuối là áo ngủ thực hiện vị tơ."

"Coi như em với đôi mắt thẩm mỹ và làm đẹp."1

"Hôm lễ trưởng thành và cứng cáp của anh ấy, anh khoác binh phục rất đẹp vô cùng, em mới mẻ mươi nhị tuổi tác thôi vẫn ham muốn ỉm anh lên đường, ko cho tất cả những người không giống thấy rồi."

"Tốt."

"Từ nhỏ em vẫn quyết tâm nên thực hiện một người u đảm bảo chất lượng, thay cho anh thể hiện tại tình thương với con cái, anh giá buốt lùng vì vậy, chắc chắn ko nữ tính được với con cái đâu."

"Chưa Chắn chắn."

"Em-"

Mũi bị gặm nhẹ nhàng, hạn chế đứt điều thưa dở dang của cô ấy.

Hàm Ý Vị Băng nghe thấy một giờ mỉm cười khẽ, dễ dàng nghe vô cùng.

"Còn lại thưa sau, tôi với em còn tồn tại thật nhiều thời hạn."

Có 1 bàn tay đồ sộ giá buốt nóng bức xoa bụng cô.1

"Cái gì cần thiết thì nên sắc trước."

Hắn trầm tiếng nói.

"Phải với con cái, em mới mẻ biết tôi tiếp tục xử thế với nó thế nào."

Câu thưa và hành vi của Bạc Tình Thần Kiêu mang tính chất ám chỉ vô cùng rõ nét.

Không khí đang được dần dần trở thành ái muội.

Bỗng, Hàm Ý Vị Băng đồ sộ giờ khóc nấc lên.

"Em ghi nhớ u."

Cô ráng chặt tay hắn, móng tay ghim sau vô lớp cơ rắn rỏi.

"Nhớ lắm... Hức... Rất ghi nhớ..."

Đang tĩnh lặng chảy nước đôi mắt, ni lại đùng một phát khóc đồ sộ mà đến mức thở hào hển, như chuẩn bị hụt khá rồi bị tiêu diệt lên đường vì như thế không thở được vậy.

"Mẹ... Hức... Mẹ của em... Hức... Mẹ..."1

Bạc Thần Kiêu tự nhiên ôm từ đầu đến chân cô, nhấc bổng lên như đang được bế em nhỏ bé, chỉnh lại thế dựa sườn lưng của cô ấy, nhằm Hàm Ý Vị Băng tựa nguồn vào vai hắn.

"Mai tôi dắt em lên đường tảo phần."

Bên tai là lời nói trầm nhẹ nhàng của hắn, cô nhận ra được, tóc mai không khô ráo bám bên trên mặt mày chợt được vén lên, cài đặt ở sau tai.

Không với điều thưa xối mật, rủ ngọt bảo cô ngừng khóc, cũng không tồn tại hành vi thân thương, vuốt ve yên ủi cô.

Chỉ với đủng đỉnh rãi vén tóc mai, và hứa hứa hẹn dắt cô lên đường tảo phần u.

Từ nhỏ, Hàm Ý Vị Băng vẫn nhận định rằng, ko nên điều thưa hoa mỹ, ko nên vật hóa học hoặc chi phí tài, loại tuy nhiên cô cần thiết nhất, trước sau đều chỉ tạm dừng ở nhị chữ 'làm bạn'.

Trong 'Bạc Thần Kiêu thực hiện các bạn cô'.

Đó là loại tuy nhiên bao nhiêu trong năm này tuy nhiên cô người sử dụng rất là lực nhằm thám thính thám thính, đồng ý từng nhức nhối, hòng hy vọng rất có thể thay đổi lại được.

Chỉ là, dù là thực hiện thế nào, cũng ko thể đạt được nó một đợt tiếp nhữa.

Cứ tưởng tiếp tục cứ vì vậy mãi, lại ko ngờ rằng, ngày hôm nay Bạc Tình Thần Kiêu thể tuy nhiên lại đùng một phát nguyện ý thực hiện các bạn cô, theo dõi cô lên đường tảo phần u, nhún nhường một cơ hội kỳ kỳ lạ.

Nhưng Hàm Ý Vị Băng vẫn không thể mức độ lực nhằm truy thám thính nguyên nhân nữa.

Dải lụa quấn xung quanh đôi mắt như bị lấy ra, cô tức thì ngay thức thì đè tay hắn lại, ko mang lại banh nút thắt.

"Hửm?"

Bạc Thần Kiêu người sử dụng giọng mũi nhằm tỏ vẻ nghi vấn vấn.

Thế tuy nhiên cũng ko nghiền buộc, chỉ nhằm tay yên lặng ở địa điểm cũ, đợi cô tâm sự nguyên nhân.

Cô khá nhấp môi, "Xấu."

Xem thêm: Top 4 cầu thủ đội tuyển Đan Mạch nổi tiếng nhất mọi thời đại

Mắt cô giờ đã biết thành quáng gà lòa trong thời điểm tạm thời, tuỳ nhi màu xanh da trời băng xinh tươi của cô ấy chắc chắn đang được không thể sáng sủa như lúc trước.

Mà Hàm Ý Vị Băng, trước sau đều ham muốn người sử dụng tầm dáng xinh đẹp tuyệt vời nhất nhằm đương đầu với Bạc Tình Thần Kiêu.

"Không xấu xa."

Hắn mỉm cười khẽ, "Em là phu nhân của tôi, đương nhiên là đẹp tuyệt vời nhất."1

Sau cơ, tay hắn khá người sử dụng lực, ham muốn banh bịt đôi mắt rời khỏi.

Hàm Ý Vị Băng nức nở, "Em không thích."

Sau cơ giãy giụa giụa, ham muốn tách ngoài lòng ngực của Bạc Tình Thần Kiêu, không thể sự nhẹ nhàng ngoan ngoãn của khi nãy, phản xạ vô cùng nóng bức.

Chưa được một giây, eo đã biết thành đè lại.

Giọng đứa ở sau hàm chứa chấp ý tức giẫn dữ, "Không thì thôi, tùy em."1

Nhận thấy được hắn ko toan gỡ bịt đôi mắt của cô ấy rời khỏi nữa, Hàm Ý Vị Băng mới mẻ chịu đựng nhi nhí nói:

"Có nên em phiền lắm không?"

"Ừ."

Bạc Thần Kiêu đáp cực kỳ thời gian nhanh, như thể cực kỳ đồng ý với việc tự động hiểu lấy bản thân của cô ấy.

Hàm Ý Vị Băng khá mỉm mỉm cười, thu chân lại, khá nhắm đôi mắt, nghe giờ tim đập sau lồng ngực tuy nhiên cô đang được tựa vô.

"Thần Kiêu, nếu như với cùng 1 ngày em chợt được ông trời ban cho 1 điều ước."

Hàm Ý Vị Băng nhỏ tiếng nói được nửa câu, tiếp sau đó chợt lặng ngắt.

Mông bị vỗ nhẹ nhàng, giọng của Bạc Tình Thần Kiêu với chút khàn khàn.

"Ước gì?"

Dừng một thời gian.

"Không cần thiết ông trời, tôi tiếp tục mang lại em."

Câu này, khi hắn tâm sự, âm cuối với chút lập cập.

Nghe vậy, cô khá rung lắc đầu, tiếp sau đó nhảy mỉm cười.

"Anh xòe tay rời khỏi lên đường."

Cô tự động di động cầm tay bản thân thiệt chặt, thổi lên, như đang xuất hiện cái gì trong tâm địa bàn tay.

"Em với loại này mang lại anh."

Lòng bàn tay êm ấm của Bạc Tình Thần Kiêu ngay thức thì va vô tay cô, ý bảo hắn đang được đợi cô thả vật vô tay xuống.

Hàm Ý Vị Băng nhanh gọn lẹ trao mang lại hắn loại bản thân đang được ráng.

Nghe giờ thay đổi khá rối loàn của những người đang được ôm bản thân, cô nhắm đôi mắt.

"Thần Kiêu, những lễ Tình Nhân trong tương lai, sung sướng sướng."

Sau Lúc trả lại khúc xương tủy tuy nhiên Bạc Tình Thần Kiêu vẫn trao mang lại cô vô lễ Tình Nhân năm cơ, Hàm Ý Vị Băng cảm nhận thấy bẫy vai của tôi chợt trở thành nhẹ nhàng hẳn lên đường.

"Em-"

Hắn giá buốt giọng, ham muốn thưa gì cơ.

Nhưng lại bị nụ hít của cô ấy tấn công gãy.

Hàm Ý Vị Băng ngửa đầu, hít cằm hắn, nhẹ dịu, với chút lâu nhiều năm.

"Em tiếp tục ước rằng-"

Trước đôi mắt là bóng tối vô vàn, cô nghe thấy được, tiếng nói thều thào, như đang được hụt khá của phiên bản thân thích.

Nhẹ tênh.

"Bản thân thích rất có thể bị thiêu cháy, vị ánh lửa năm anh ra đi ở biên thuỳ."

"Mãi mãi."

'Bùm'.

Hàng ngàn ko quân đang được canh chừng ở phía bên ngoài, chợt bị vụ nổ đột ngột này thực hiện mang lại chấn động mà đến mức lập cập tay lái.

Thân máy cất cánh khá loạng choạng, khi bọn họ ổn định toan được tầm nom.

Giữa lòng mây White, ánh lửa cao ngút ngàn.

Xem thêm: người truyền ký ức

Chiếc máy cất cánh riêng rẽ của Đại Đế, ni đang trở thành những miếng sắt kẽm kim loại vỡ bị cháy, như từng đốm lửa nhỏ, rơi lở tở vô không gian.1

Như pháo bông cuối tiết ướp đông lạnh lẽo, nổ tung phía trên cao, tiếp sau đó vụt tắt tức thì khi xinh tươi nhất.

Cuối nằm trong, là lặng ngắt thân thích hư vô.