trang hạo nhiên

Trang Hạo Nhiên cười cợt rộ lên, quan sát về phía Tiêu Hào Oánh nói: " Thật rời khỏi tôi không tồn tại chất lượng tốt tương tự cô suy nghĩ. Tôi với thật nhiều yếu điểm, càng với thật nhiều tính cơ hội tuy nhiên người tớ ko đơn giản và dễ dàng bỏ qua, cũng ko nên từng người đều nguyện ý nằm trong tôi tiếp cận nằm trong. Việc gì cô nên vất vả như vậy?

Tiêu Hào Oánh quan sát về phía anh, cười cợt nói: "Tôi mến hàng phục ngựa phí phạm, nhất là loại ngựa cuồng dã sau này lại êm ả."

Bạn đang xem: trang hạo nhiên

Trang Hạo Nhiên cùng bất đắc dĩ xúc động thở lâu năm một tương đối nói: " Cô bỏ lỡ mang lại tôi chuồn, phóng viên báo chí Tiêu, sự liên minh của nhị tất cả chúng ta, trải qua một con phố không giống, được không?"

"Đến chống tôi tu ly rượu, trở ngại vì vậy sao? Cũng đơn giản tu ly rượu, nhiều lắm khi nhạc Jazz vang lên, nhảy nằm trong tôi một điệu." Tiêu Hào Oánh quan sát về phía anh, với chút yêu thương kiều phát biểu.

Trang Hạo Nhiên coi cô một lần tiếp nữa, cười cợt.

Tiêu Hào Oánh lòi ra bao nhiêu phần ôn nhu nói: "Thật sự chỉ việc vì vậy thôi. Nếu ko được, coi như tôi ko phát biểu gì, tôi mệt nhọc rồi”.

Trang Hạo Nhiên nghe điều này, chỉ cảm thán thở lâu năm một tương đối, nói: "Được rồi! Tối ni tôi cho tới chống cô!"

"Choang!!"

Phía sau lại truyền cho tới tiếng động thủy tinh anh rơi vỡ! !

"Có chuyện gì xẩy ra vậy? ?" Trong nháy đôi mắt, Trang Hạo Nhiên xoay người, lấy thân thuộc phận tổng giám đốc, tức giận lưu giữ phát biểu với những người vừa vặn tới: "Hôm ni, bên trên chống ăn này vẫn làm vỡ tung nhị bộ quần áo đựng khí cụ vì thế thủy tinh anh rồi! !"

Anh coi người trước mặt mày, sắc mặt mày rét lạnh! !

Sắc mặt mày Đường Khả Hinh tái ngắt nhợt, nhị đôi mắt ngấn lệ khẽ vận động, ngây ngốc đứng bên trên vị trí, trước mặt mày là chai rượu đỏ au bị vỡ nát nhừ vụn, dịch rượu tràn rời khỏi từng bên trên mặt mày khu đất, thậm chí còn với miếng thủy tinh anh còn xoẹt qua chuyện chân cô phát sinh một vết cắt từng miếng nhỏ, đàng sau là nhân viên cấp dưới tạp dịch đẩy xe cộ đồ ăn theo gót, Từ đó là tía chai rượu Cherry...

"À!" Trần Mạn Hồng vô nằm trong khẩn trương và lúng túng tiếp cận, khom người xuống vùng Trang Hạo Nhiên nói: "Thật sự rất rất van lỗi, tổng giám đốc, tôi tức khắc xử lý."

Cả người Đường Khả Hinh tương tự rớt vào hầm băng lạnh giá, nhị đôi mắt vẫn như cũ run rẩy rẩy ngấn lệ, ham muốn xoay người ra đi ngoài, tuy nhiên vẫn còn đó một chút ít tôn trọng nên làm những gì bây giờ?

Trang Hạo Nhiên chỉ lạnh lẽo nhạt nhẽo coi cô một chiếc, ngay tắp lự xoay người coi Tiêu Hào Oánh cười cợt hỏi: "Cô không xẩy ra hoảng kinh sợ chứ?"

"Không sao.." Tiêu Hào Oánh quan sát về phía anh, chỉ cười cợt rung lắc đầu.

"Thật sự rất rất van lỗi, những vị..." Trần Mạn Hồng tức khắc xoay người, nằm trong toàn cỗ nhân viên cấp dưới thao tác làm việc vô chống ăn, khom sườn lưng xuống nhắm đến những vị khách hàng đang được hoảng kinh sợ, phát biểu điều van lỗi: "Hôm ni Cửa Hàng chúng tôi đã từng phiền những vị sử dụng bữa cho tới nhị phen, thiệt sự vô nằm trong van lỗi. Để phân trần sự áy náy, Cửa Hàng chúng tôi tiếp tục tặng thêm thắt một trong những phần salad hoa quả trái cây, nằm trong mụn nhọt muối bột hoàng kim! Xin những vị loại lỗi!"

Mặc mặc dù những vị khách hàng với chút ko sướng, tuy nhiên trông thấy Trần Mạn Hồng thành ý chân thành van lỗi vì vậy, ngay tắp lự coi như chưa tồn tại chuyện gì xẩy ra, kế tiếp sử dụng bữa và rỉ tai phiếm.

"Mau lau chùi và vệ sinh một chút!" Trần Mạn Hồng vội vàng nhỏ giọng nhắn tìm hiểu nhân viên cấp dưới lau chùi và vệ sinh những miếng thủy tinh anh vỡ nằm trong chút dịch rượu tràn ra phía bên ngoài.

Đường Khả Hinh sắc mặt mày vẫn White bệch đứng bên trên vị trí, toàn bộ cơ thể nhường nhịn như ko tâm lý gì, càng tương tự không tồn tại vong hồn, đơn giản vừa vặn nghe Trang Hạo Nhiên lời nói cơ, ngược tim đùng một cái lạnh giá...

"Khả Hinh? Cô đang khiến gì vậy? Còn ko mau qua chuyện phía trên." Trần Mạn Hồng khẩn trương tiếp cận trước mặt mày Đường Khả Hinh, cẩn trọng đốc giục.

"À..." Đường Khả Hinh tương đối xoay người, nhắn tìm hiểu người cùng cơ quan ở đàng sau, lòi ra vài ba phần yếu ớt ớt nằm trong vô lực nói: "Đến hầm chứa chấp rượu một lần tiếp nữa, lấy một chai rượu Henry Pinault năm 2000...Tôi ko lưu giữ rõ ràng thương hiệu mang lại lắm, tuy nhiên có lẽ rằng ở giá chỉ số tía, tầng tối đa."

"Được." Đồng nghiệp cơ tức khắc xoay người, tiếp cận hầm chứa chấp rượu.

Đường Khả Hinh vẫn thất thần đứng bên trên vị trí, nhị tròng đôi mắt lưu fake mạnh mẽ, lưu giữ lại điều phát biểu của Trang Tĩnh Vũ: Khả Hinh, chú biết con cháu uất ức . Là một người thân phụ, chú thực hiện vì vậy với chút ích kỷ, nhưng mà hãy tin cẩn chú, so với nhị đứa nhỏ những con cháu, chú tự động với tâm lý của riêng rẽ bản thân, cũng nhức tuy nhiên cũng yêu thương... Thế tuy nhiên nếu như con cháu vẫn lựa lựa chọn chuồn bên trên con phố này, bảo đảm an toàn đoạn tình thương này, vô sau này nó sẽ bị không xẩy ra thương, con cháu tiếp tục nên cắm răng thiệt chặt!

Cô nhỏ bé này, suy nghĩ lại những điều này, ko phát biểu gì thêm thắt, đơn giản yếu ớt ớt tiếp cận trước mặt mày nhị người Trang Hạo Nhiên, tương đối khom người áp chế xúc cảm mạnh mẽ đang được tăng trào trong tim nói: "Xin lỗi, Tổng giám đốc, Tiêu đái thư, vừa vặn rồi... Là vì thế tôi ko cẩn trọng..."

"Không sao." Tiêu Hào Oánh mỉm cười cợt quan sát về phía cô, với chút phiền lòng hỏi: "Chân cô với bị thương không?"

"Không với... Cảm ơn cô vẫn quan hoài." Sắc mặt mày Đường Khả Hinh tái ngắt nhợt khẽ gật đầu. Sau Khi phát biểu cám ơn, xoay người ham muốn lấy rượu Cherry rời khỏi trước, lại ko để ý người cùng cơ quan vừa vặn bước qua chuyện cạnh bên bản thân, đang được bưng một tô canh rét, ham muốn tiếp cận những vị khách hàng bàn cạnh bên, cô lại thất thần theo gót thói quen thuộc vươn tay, ham muốn bưng tô canh rét cơ.

Một cánh tay, uy lực tóm chặt cổ tay của cô ý, kéo thân thuộc thể của cô ý qua chuyện.

"A! !" Cả người Đường Khả Hinh té xuống ngồi bên trên đùi Trang Hạo Nhiên, nhị đôi mắt xao xuyến tá hỏa coi anh.

Gương mặt mày Trang Hạo Nhiên thể hiện vẻ ko sướng, tức tức giận tóm chặt cổ tay cô, tùy ý khiến cho thân thuộc thể nhỏ nhắn của cô ý ngồi vô ngực của tôi, cúi đầu coi, lên giờ trách móc cứ: "Nếu như em cảm nhận thấy, thời điểm hôm nay thể trạng thao tác làm việc ko chất lượng tốt, cũng ko cần thiết hầu rượu nữa ! ! Không cần thiết ở phía trên vướng sai lầm không mong muốn ông xã hóa học, tác động cho tới kết quả của vận hành Trần!"

Đường Khả Hinh áp lực thở hào hển, ngồi bên trên đùi Trang Hạo Nhiên, hai con mắt ngấn lệ, đau nhức coi anh.

Xem thêm: co vợ ngọt ngào có chút bất lương truyện tranh

Trang Hạo Nhiên liếc đôi mắt thấy sắc mặt mày cô tái ngắt nhợt, đẩy toàn bộ cơ thể cô xuống, tóm cái khăn ăn rơi xuống dưới đùi lên, mới mẻ nói: "Mau trở xuống chuồn. Không cần thiết em nữa ."

Đường Khả Hinh chỉ đứng bên trên vị trí, chợt cảm nhận thấy ngược tim bản thân trống không trống rỗng, coi Trang Hạo Nhiên thanh nhã ngồi bên trên vị trí, chủ yếu bản thân từng ngồi bên trên bắp đùi của anh ý, nằm trong anh thâm nám tình ôm nhau, nằm trong anh ký thương hiệu lên những văn khiếu nại rộng lớn mươi triệu... Cô ngay tắp lự khẩn trương coi anh.

"Đi xuống!" Trang Hạo Nhiên vẻ mặt mày lạnh lẽo lùng dặn dò.

Đường Khả Hinh vẫn như cũ ko động đậy, coi anh.

Trần Mạn Hồng phân phát hiện tại nhị người chúng ta nhường nhịn như với chuyện gì cơ, tức khắc khẩn trương tiếp cận, nhanh gọn lẹ tóm chặt cổ tay Khả Hinh, cười cợt nói: "Khả Hinh, tôi thấy cô nhường nhịn như ko tự do thoải mái, cho tới phía trên, chuồn nghỉ dưỡng chuồn, tôi bảo Chuyên Viên hầu rượu không giống qua chuyện phía trên, không tồn tại việc gì cả …Đi thôi."

Đường Khả Hinh nghe điều này, nhị đôi mắt khích động dịch chuyển, quan sát về phía đường nét mặt mày lạnh lẽo lùng của Trang Hạo Nhiên, ngược tim cô đau nhức vẫn lặng lẽ xoay người, từng bước một tách ngoài...

"Tôi thiệt sự rất rất ham muốn biết... Cô gái cơ là ai?" Tiêu Hào Oánh thấy nhân viên cấp dưới đáp ứng đem đồ ăn lên cho bản thân mình, cô cũng nhẹ nhàng tóm tấm khăn ăn, bịa bên trên đùi, mới mẻ mỉm cười cợt phát biểu với Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên coi bóng sườn lưng mệt rũ rời của Đường Khả Hinh ra đi dần dần.

"Tổng giám đốc Trang?" Tiêu Hào Oánh mỉm cười cợt gọi anh.

"Ừ !" Trang Hạo Nhiên tức khắc mỉm cười cợt quan sát về phía cô, hỏi: "Thế nào?"

"Tôi thiệt sự rất rất ham muốn biết... Cô gái cơ là ai ?..." Tiêu Hào Oánh mỉm cười cợt coi anh, phát biểu.

"Cô gái kia?" Trang Hạo Nhiên với chút thất thần coi cô, cười cợt căn vặn.

"Chuyện cơ... Tại bữa tối hôm cơ, cô nàng cảm nhận được chai rượu đỏ au kể từ tay người thanh niên thần túng cơ..." Tiêu Hào Oánh mỉm cười cợt nói: "Nếu như anh khảo sát được, chắc chắn nên phát biểu mang lại tôi biết một giờ, cũng chính vì tôi thiệt sự rất rất ham muốn coi một chút ít, cô nàng ra sao, vẫn bảo đảm an toàn kín của Hoàn Cầu, cứu vãn vớt tập đoàn lớn này..."

Trang Hạo Nhiên cười cợt rộ lên hỏi: "Làm sao cô biết, cô ấy bảo đảm an toàn kín của Hoàn Cầu, cứu vãn vớt tập đoàn lớn này?"

"Bởi vì như thế... Hiện bên trên tập đoàn lớn Hoàn Cầu vẫn còn đó sóng yên tĩnh biển lớn lặng... Chứng tỏ... Chai rượu đỏ au cơ không xẩy ra hé rời khỏi..." Tiêu Hào Oánh cười cợt phát biểu.

Trang Hạo Nhiên tâm lý một chút ít, đó cũng là 1 trong nguyên nhân thuyết phục, gật đầu cười cợt.

"Cô ấy thiệt là đại ân nhân của tập đoàn lớn Hoàn Cầu nha... Nếu như cô ấy đem kín này và trao thay đổi với bất kể người nào là, đều phải sở hữu kỹ năng cảm nhận được vinh hoa phú quý tận hưởng phúc trong cả đời..." Tiêu Hào Oánh ko nên là kẻ tình thương, cũng thiệt sự với chút xúc động.

"Cô gái này rốt cuộc là ai? Không biết cô ấy lưu giữ chai này rượu đỏ au, rốt cuộc liệu có nguy hiểm hay là không..." Trang Hạo Nhiên nói đến việc phía trên, lòng lòng lại xúc động thâm thúy, tương tự với kim đâm, đâm vô ngược tim bản thân.

"Sẽ tìm kiếm ra ... Nếu như anh tìm kiếm ra trước... Nhất ấn định nên ăn ở thiệt chất lượng tốt với cô ấy..." Tiêu Hào Oánh tóm ly rượu tuy nhiên nhân viên cấp dưới đáp ứng vẫn sập cho bản thân mình góc nhìn sáng sủa ngời quan sát về phía Trang Hạo Nhiên, cười cợt nói: "Loại rượu Henry Pinault này thiệt ko tệ, vô nằm trong thơm

mát, với cùng một loại cảm xúc khiến cho cho tất cả những người tớ điềm tĩnh, nằm trong tâm lý với hiệu suất cao, nhường nhịn như Chuyên Viên hầu rượu nắm rõ tâm tư nhị người tất cả chúng ta ko điềm tĩnh... Loại cảm xúc này, tương tự sáng sủa sớm vô rừng um tùm, những tia nắng và nóng sớm mai êm ấm chiếu xuống, nhẹ nhàng thanh nhàn tỏa khắp mùi thơm chuồn từng những thôn xóm... Rất thoải mái. Đường đái thư trúng là 1 trong Chuyên Viên hầu rượu chất lượng tốt."

Trang Hạo Nhiên cũng cười cợt, lại xoay đầu quan sát về phía biển lớn cả to lớn bên phía ngoài hành lang cửa số, rớt vào trầm tư tâm lý.

Đằng sau rừng hoa, ánh mặt mày trời chiếu xuống tỏa nắng rực rỡ.

Đường Khả Hinh yếu ớt không tồn tại mức độ lực fake tay vịn vô bức tường chắn của hotel, từng bước một ra đi ở phía đằng sau rừng hoa, đón tia nắng mặt mày trời chói sáng, suy nghĩ đến việc lạnh lẽo lùng của Trang Hạo Nhiên vừa vặn rồi, đùng một cái cô cảm nhận thấy vô nằm trong mệt rũ rời ở xuống cái ghế được kiến thiết ở thân thuộc kho bãi cỏ xanh rì, tuy nhiên một chút ít mức độ lực cũng không tồn tại, ngay tắp lự thẳng té phía trên kho bãi cỏ, nhị đôi mắt xao xuyến coi phương trời trước đôi mắt, tay tóm chặt những ngọn cỏ xanh rì, lồng ngực như chuẩn bị nổ tung, một câu cũng phát biểu tránh việc điều...

Trang Hạo Nhiên, thời điểm hôm nay anh so với em vì vậy, phía trên đó là báo ứng của em...

Cô khổ cực cúi đầu, nhị đôi mắt ngấn lệ, coi phía những chỗ bị thương vẫn rách nát rời khỏi bên trên đùi, tuy nhiên cô ko cảm nhận thấy đau nhức một chút nào.

Một song giầy domain authority gray clolor kể từ từ tiếp cận, giẫm nhẹ nhàng lên bàn tay nhỏ nhỏ bé đang được nhằm bên trên mặt mày cỏ.

Đường Khả Hinh tức thời sửng sờ, nhanh gọn lẹ ngấc đầu, lại trông thấy Tưởng Văn Phong đem cái áo sơ-mi ngắn tay white color, cái quần nằm trong màu sắc, đem cái áo len ấm kẻ ca rô white color xanh rờn, làn tóc cụt xoăn theo gót kiểu mẫu lan rời khỏi mức độ hấp dẫn, tương đối quét dọn qua chuyện hai con mắt, tóm vô tay một gí gì cơ coi kì lạ, kể từ phía bên trong mang ra một cái gì cơ, đem cho vô vô mồm của tôi..

Xem thêm: cổ chân nhân full

"Anh…Tại sao anh lại giẫm lên tay tôi?" Đường Khả Hinh tức khắc rút tay rời khỏi, bộp chộp vàng vệ sinh thô nước đôi mắt, hít hít mũi tiếp sau đó đứng lên.

Tưởng Văn Phong lại kể từ vào bên trong túi mang ra một không nhiều sợi mỳ cho vô vô mồm của tôi, chậm rãi rãi nhai, vừa vặn nhai vừa vặn lạnh lùng coi Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh cũng ngấc đầu, hé đồ sộ hai con mắt quan sát về phía Tưởng Văn Phong! !