em cười gió khẽ thổi

Xung xung quanh chống nhảy cao với thật nhiều thanh nữ, không còn lớp người này đi học người không giống, Kỷ Hạ hòn đảo đôi mắt nom qua chuyện, ko tìm kiếm được một khe hở nào là nhằm lách vô.

Vất vả lắm cô mới nhất đợi được một thanh nữ tách cút, Kỷ Hạ vừa vặn toan bước lên thì bị một người không giống đẩy đi ra, cô tao còn lườm Kỷ Hạ, “Cậu cho tới sau nhưng mà ko biết xếp sản phẩm à?”

Bạn đang xem: em cười gió khẽ thổi

Kỷ Hạ: “…”

Hung dữ vì vậy ư…

Vóc dáng vẻ cô vốn liếng dĩ không tốt, ko thể nhận ra bên phía trong ra sao, cô cũng không thật bồn chồn, thẳng kể từ quăng quật ý nghĩ về tương hỗ Phó Ninh Tất. Kỷ Hạ tiếp cận chống nhảy xa xăm, thấy Hồ Minh Thịnh đang được ngồi xổm mặt mũi hố cát, ánh nhìn bi tráng nom cô.

Kỷ Hạ ho khan nhì giờ đồng hồ, “Nhìn cậu xứng đáng thương vì vậy, tôi ra quyết định tiếp tục thực hiện phục vụ hầu cần mang lại cậu, cậu thấy sao?”

“Không nên là vì như thế cậu ko chen được vô đám người ê à?” Hồ Minh Thịnh chọc thủng tâm trí của cô ấy.

Kỷ Hạ cũng ko lắc đầu, chỉ nói: “Nếu cậu không thích thì thôi, tôi về lớp trên đây.”

“Đừng chớ chớ, cậu ở trên đây cút.” cậu tao đứng phắt dậy, “Để tôi chứng tỏ mang lại cậu thấy giành lấy địa điểm thứ nhất là ra sao.”

“Ồ.” Kỷ Hạ lạnh lẽo nhạt nhẽo thưa.

Hồ Minh Thịnh nghe giờ đồng hồ giáo viên gọi thương hiệu bản thân, cậu tao ko rỉ tai với Kỷ Hạ nữa, vẫn nên ném xuống một câu, “Cậu tiếp tục thấy hối hận hận!”

Cậu tao vừa vặn tách cút thì Hạ Du Du bước cho tới, cô gái nom Hồ Minh Thịnh, hỏi: “Thế nào? Tớ ko cho tới muộn chứ? Hồ Minh Thịnh chính thức tranh tài rồi à?”

“Vẫn ko.” Kỷ Hạ nhấp lên xuống đầu. 

Hạ Du Du và Kỷ Hạ nom hố cát, “Vậy là chất lượng tốt rồi, coi đi ra tớ vẫn cho tới kịp khi.” Cô nường như nghĩ về cho tới điều gì, đùng một phát nom Kỷ Hạ, “Không nên cậu cút thế áo và đem nước mang lại Phó Ninh Tất ư? Sao cậu vẫn còn đấy ở trên đây.”

Cô quan sát về phía chống nhảy cao, “Cậu cảm nhận thấy tớ rất có thể chen vô được sao?”

Kỷ Hạ vừa vặn thưa xong xuôi thì bên kia vang lên giờ đồng hồ hét chói tai, ai cũng gọi thương hiệu Phó Ninh Tất, bầu không khí khác hoàn toàn với chống nhảy xa xăm mặt mũi này.

Hạ Du Du lòi ra vẻ mặt mũi ‘hóa đi ra là thế’, cô gái nói: “Không ngờ Phó Ninh Tất lại được yêu thương quí cho tới vậy.”

“Hồ Minh Thịnh chuẩn bị chính thức tranh tài rồi.” Kỷ Hạ nhắc nhở một câu.

Hạ Du Du nghe thế cũng trả hồn, triệu tập nom Hồ Minh Thịnh nhảy xa xăm.

Cô vẫn phiền lòng dư quá, tuy rằng Hạ Du Du từng thưa Hồ Minh Thịnh khi nhảy xa xăm suýt nữa cắm đầu xuống khu đất, tuy nhiên khi tranh tài lại cực kỳ tráng lệ và trang nghiêm.

Cứ như vậy khuôn khổ nhảy xa xăm được tổ chức, cho tới Lúc Hồ Minh Thịnh giành được hạng 1, điểm này vẫn yên lặng tĩnh như khi đầu.

Hạ Du Du sung sướng cười cợt, “Không tệ nha.”

Hồ Minh Thịnh húp không còn nửa bình nước, cậu tao vệ sinh mồm, ánh nhìn ghét bỏ quăng quật nom Hạ Du Du, “Không được hạng 1 thì chớ rỉ tai với tôi.” Nói rồi lại cười cợt hì hì với Kỷ Hạ, “Kỷ Hạ, cảm ơn cậu nhiều nhé.”

Mắt Hạ Du Du trợn tròn xoe, “Ôi trời, tôi còn ko đua chung cuộc đâu, đến thời điểm tôi thế huy chương vàng rồi cũng ko cần thiết cậu chúc mừng.”

“Hứ ~”

Kỷ Hạ mỉm cười cợt nom nhì người đấu võ mồm, cô ngửng đầu lên, thấy chống nhảy cao mặt mũi ê vẫn đang được tranh tài.

Đài vạc thanh nhanh gọn lẹ thông tin Hồ Minh Thịnh vẫn giành được địa điểm loại nhất khuôn khổ nhảy cao, cậu tao về bên lớp cũng khá được hưởng trọn đãi ngộ như bậc đế vương vãi.

***

Tuy vẫn thanh lịch mon 10, vậy tuy nhiên mặt mũi trời giờ chiều vẫn còn đấy chói lóa. Kỷ Hạ ngồi vị trí với bóng râm, một thời gian sau thì nghe thấy tin tưởng Phó Ninh Tất giành được hạng 3.

Cô khá ngây người, cúi đầu hưởng trọn làn bão đuối thổi qua chuyện.

Phó Ninh Tất về lớp, bàn sinh hoạt xung xung quanh đều chúc mừng cậu, tuy nhiên cậu lại ko sung sướng gì.

Hồ Minh Thịnh cười cợt rúc rích chạy cho tới vỗ vai Phó Ninh Tất, “Ui, cậu được hạng 3 hả? Tôi thấy năng lượng của cậu rất có thể giành hạng 2 đấy, sao lại sơ sẩy thế?”

“Kỷ Hạ đâu?” Phó Ninh Tất nom quý khách xung xung quanh, nhỏ giọng chất vấn.

Hồ Minh Thịnh nom qua chuyện, “Không biết nữa, vừa vặn nãy cậu ấy còn giúp phục vụ hầu cần mang lại tôi nhưng mà, ko có thể bước đi đâu rồi nhỉ?”

Sắc mặt mũi Phó Ninh Tất càng thêm thắt khó khăn coi, cậu hất tay Hồ Minh Thịnh rồi ra đi ngoài.

“Kỷ Hạ.”

Tiếng gọi vang lên kéo tâm trí của cô ấy về thực bên trên.

Cô khá ngửng đầu, thấy Phó Ninh Tất đang được cúi xuống nom cô chằm chằm, lòng đôi mắt ko rõ rệt xúc cảm.

“Sao cậu ko đi tìm kiếm tôi?” Phó Ninh Tất chất vấn trực tiếp, có lẽ nào Kỷ Hạ ko biết cậu vẫn đợi cô rất mất thời gian sao?

“Tôi ko chen vô được.” Giọng thưa cô điềm tĩnh tuy nhiên lại xen chút ủy khuất, cả vẻ mặt mũi cũng vậy.

Phó Ninh Tất ngẩn người, cậu ko ngờ là vì như thế chuyện này, “Sao cậu ko cho tới sớm rộng lớn.”

“Tôi mong muốn cho tới sớm nhưng mà, tuy nhiên lại bị người không giống đẩy đi ra.” Kỷ Hạ vấn đáp.

Cậu nom dáng vẻ người miếng khảnh của cô ấy, xung xung quanh chống nhảy cao với thật nhiều nữ giới sinh, tương tự một tòa trở thành chắc chắn, người không giống ko thể chen vô được.

Nghĩ cho tới nguyên vẹn nhân này, tức phẫn nộ trong thâm tâm Phó Ninh Tất vơi cút 1/2, “Vậy tôi tiếp tục buông bỏ mang lại cậu.” Nhưng cậu đùng một phát ghi nhớ cho tới Hồ Minh Thịnh, lại hỏi: “Sao cậu lại thực hiện phục vụ hầu cần mang lại Hồ Minh Thịnh?”

“Lúc ê nom cậu tao rất đáng để thương, cho nên vì vậy tôi mới nhất chung.” Kỷ Hạ còn bảo, Lúc ê Hồ Minh Thịnh giống như chú chó Nhật bị quăng quật rơi.

Phó Ninh Tất ngồi xuống, cậu nom trực tiếp vô đôi mắt Kỷ Hạ, “Được rồi, nguyên nhân này miễn chống rất có thể đồng ý được.”

Cô khẽ cười: “Vừa nãy tôi nghe thấy cậu giành được hạng 3, chúc mừng cậu nhé.”

“Cũng ko xứng đáng là bao, thiệt đi ra tôi vốn liếng dĩ rất có thể đạt được kết quả chất lượng tốt rộng lớn.” Phó Ninh Tất kiêu ngạo thưa.

Kỷ Hạ nghi ngờ hỏi: “Vì sao?”

Xem thêm: thời niên thiếu của anh và em

“Vì một ít sai lầm đáng tiếc thôi, hì hì.” Phó Ninh Tất lúng túng gãi đầu, cậu không thể thưa Lúc ê bản thân vì như thế ko thấy cô đâu, trong thâm tâm hoảng loạn nên mới nhất đâm nguồn vào cột sào.

“Cậu bị va vô đũng quần hả?” Kỷ Hạ đùng một phát ghi nhớ cho tới tiếng của Hồ Minh Thịnh.

Phó Ninh Tất: “…”

Không nói đến việc chuyện đũng quần thì tất cả chúng ta còn rất có thể thực hiện bè bạn chất lượng tốt đấy…

“Tóm lại, ngày mai tôi tranh tài, cậu chắc chắn nên chung tôi.” Phó Ninh Tất gửi thanh lịch chủ đề không giống, cậu không thích thảo luận chuyện đũng quần gì gì ê, thực hiện tổn sợ hãi cho tới hình tượng của cậu.

Mắt Kỷ Hạ khẽ động, gật đầu bảo: “Được.”

***

Đại hội thể thao ra mắt vô khí thế sôi sục, lớp Kỷ Hạ đạt được rất nhiều thứ hạng tốt, nhưng mà Hạ Du Du cũng thành công xuất sắc lọt được vào vòng chung cuộc chạy 200m, tài tình giành huy chương vàng.

Trước khi Phó Ninh Tất đua chạy 400m, cậu kéo Kỷ Hạ cho tới một vị trí ko người, “Kỷ Hạ, nếu như tôi được hạng 1, cậu rất có thể đồng ý với tôi một chuyện được không?”

Cô còn đang được đắm chìm ngập trong chuyện Hạ Du Du giành được huy chương vàng, hai con mắt sáng sủa lấp lánh lung linh, đáp lời: “Cậu thưa cút, đòi hỏi gì?”

“Cậu rất có thể đồng ý trước không?” Phó Ninh Tất ấp a ngắc ngứ chất vấn.

Kỷ Hạ cau mi, rộng lớn giờ đồng hồ nói: “Phó Ninh Tất…”

Phó Ninh Tất ngay tắp lự giơ tay bảo đảm: “Cậu yên lặng tâm, ko nên là đòi hỏi trên mức cần thiết gì đâu, cậu nên tin tưởng tôi.”

Cô trầm dìm một thời gian mới nhất vấn đáp, “Được.”

Phó Ninh Tất còn còn chưa kịp sung sướng, Kỷ Hạ vẫn thưa thêm: “Nếu tôi vẫn đồng ý rồi thì khi tranh tài, cậu lần người không giống thực hiện phục vụ hầu cần cút.”

“Ơ?” Cậu sửng bức, hấp tấp vàng nói: “Hai chuyện này sẽ không thể chập vô thực hiện một được, ko được ko được.”

“Ồ, vậy thì tôi từ chối nữa.” Kỷ Hạ lạnh lẽo nhạt nhẽo thưa, “Cậu chỉ được lựa chọn một thôi.”

Phó Ninh Tất bĩu môi, lẳng lặng tâm trí một thời gian, mãi vẫn ko ra quyết định được.

Thấy thế, Kỷ Hạ đôn đốc giục cậu, “Cậu lựa chọn nhanh chóng lên.”

“Thôi được, tôi ra quyết định xong xuôi rồi.”  Phó Ninh Tất hấp tấp vàng thưa.

“Cậu thưa cút.”

“Tôi lựa chọn đòi hỏi ê.”

Kỷ Hạ nhếch khóe mồm, cô vẫn dự báo được Phó Ninh Tất tiếp tục lựa chọn vì vậy, nên cũng ko kinh ngạc, “Chúc cậu lấy được hạng 1 nhé.”

Kỷ Hạ thưa xong xuôi thì xoay người tách cút.

Phó Ninh Tất mãi mới nhất phản xạ lại, “Nếu tôi ko được hạng 1 thì cậu tiếp tục từ chối nữa trúng không?”

Cậu thua thiệt thiệt vượt lên trên mà…

Đây là tâm trí độc nhất xuất hiện nay vô đầu Phó Ninh Tất.

Trước khi tranh tài khuôn khổ chạy 400m, những hoạt động viện đứng ở vạch xuất vạc, toàn Sảnh thể dục thể thao ngập vô giờ đồng hồ reo hò khích lệ.

Phó Ninh Tất vốn liếng cao, khuôn mặt lại rất đẹp trai nên cực kỳ nổi trội vô đám người, ai cũng khích lệ cậu.

Hạ Du Du đang được ăn quýt, nom quang cảnh phía bên dưới cũng nắc nỏm vài ba giờ đồng hồ, “Phó Ninh Tất phổ biến nó như tè thịt tươi tỉnh (*) vô showbiz ấy nhỉ, cậu nom bao nhiêu thanh nữ u chết mệt ê tề.”

(*) Tiểu thịt tươi: Chỉ những chàng trai tươi trẻ, nước ngoài hình thanh tú, làn domain authority ko tì vết, ăn bảo nhỏ nhẹ nhàng và chiếm hữu vẻ rất đẹp đem hơi hám phi nam nữ.

Kỷ Hạ ưng ý, đó cũng là nguyên vẹn nhân cô ko thực hiện phục vụ hầu cần mang lại cậu. Khu vực chạy 400m rất nhiều người, nhưng mà Phó Ninh Tất lại nổi trội, nếu như cô trả nước và khăn mang lại cậu, chắc hẳn sẽ ảnh hưởng ánh nhìn của đàn bà cả ngôi trường giết thịt bị tiêu diệt thất lạc.

Kỷ Hạ ko ngốc, cô không thích chuốc phiền vô người. Huống chi ko chắc hẳn cậu  rất có thể về đích thứ nhất, nếu như Phó Ninh Tất thắng thì khi ê tuân theo đòi hỏi của cậu là được.

Tiếng súng vang lên, tiếng động reo hò tung hô đựng lên ko ngớt.

Phó Ninh Tất chạy như cất cánh, chỉ bao nhiêu giây vẫn quăng quật xa xăm chúng ta không giống. Kỷ Hạ như bị chọc thủng màng tai, ngoài 3 chữ Phó Ninh Tất đi ra, cô ko nghe được tiếng động nào là không giống.

“Ồ”

“Phó Ninh Tất thắng!”

Khi Kỷ Hạ còn vô cơn tê mê, Phó Ninh Tất vẫn cán đích rồi. Cô thấy cậu vẫy tay về phía bản thân, bên trên mặt mũi cười cợt tươi tỉnh rực rỡ.

Kỷ Hạ nom cậu, cô cảm nhận thấy cậu đang dần nom bản thân.

“Phó Ninh Tất đang được nom tôi trúng không?”

“Cậu thưa vớ vẩn gì ê, rõ rệt cậu ấy đang được nom tôi nhưng mà.”

“…”

Được rồi, chắc hẳn rằng cô bị ảo giác thôi.

Mồ hôi còn ko thô, Phó Ninh Tất vẫn thở phì phò chạy cho tới lần Kỷ Hạ, “Tôi từng thưa rồi, nếu như tôi giành được hạng nhất cậu tiếp tục đồng ý 1 đòi hỏi của tôi.”

Kỷ Hạ mỉm cười cợt gật đầu: “Ừ.”

Xem thêm: đoá hồng kiêu ngạo

“Cậu thơm tôi một chiếc cút.”

“Cậu ham muốn lần đàng bị tiêu diệt à?”

“Tôi thưa giỡn thôi nhưng mà.” Phó Ninh Tất thu lại giọng điệu ngả ngớn của bạn dạng thân mật, “Trưa mai cậu cho tới mái ấm tôi ăn cơm trắng nhé.”