co vợ ngọt ngào có chút bất lương truyện tranh

Biên soạn: Đức Uy – phamhongthaind.edu.vn.vn
– —
Diệp Oản Oản một vừa hai phải dứt giờ đồng hồ, quý khách bên trên trên đây mặt mày chan chứa chiêm bao bức.
Bọn chúng ta ko tưởng lầm chứ, phối hợp lại Lúc dễ dàng cô ta? Khi dễ??
Rốt cuộc là ai con cái mịa nó Lúc dễ dàng ai vậy!? Mua một tấm vé lên thuyền đều thiếu hụt điều ham muốn bán nhà đất chào bán con cái chào bán luôn luôn thằng con cháu trai! Rốt cuộc ai là người sử dụng, ai là kẻ bán…
“Được rồi, chớ thưa nhảm nữa, nhì thời buổi này, những ngươi nỗ lực sẵn sàng một chút ít, ngóng thông tư của tớ tuy nhiên hành vi. Còn nữa, nếu mà ai bật mý thông tin của ta… đến thời điểm cơ ko cút được, vậy hắn được xem là địch nhân của toàn bộ quý khách, kết quả tự động bản thân gánh chịu… Còn nữa, những ngươi lưu ý trông chừng cho nhau, đáp ứng không tồn tại một tí sơ hở nào là mang lại ta…”

Sau Lúc xử lý hoàn thành chuyện vé thuyền, Diệp Oản Oản lại dẫn bám theo Tư Dạ Hàn tách cút, tìm ra đám người Hải Đường và Ôn Tử Nhiên, bàn thảo cụ thể phương án và plan tía ngày sau tách cút.
Khuya hôm đó…
Trong căn chống nhỏ mộc mạc bên trên quần đảo nhỏ.
Tư Hạ ôm một khối đá, khò khò ngủ say, thỉnh phảng phất còn rất có thể nghe được một giờ đồng hồ ngáy.
Vào giờ khắc này, với người dễ dàng như trở bàn tay đem cửa ngõ chống banh đi ra, lẻn vô vô.
Nhìn thấy Tư Hạ đang được say giấc nồng, vô đôi mắt người nọ lóe lên hàn quang đãng, khóe mồm khá khí nhếch lên, nở một nụ cười cợt rét giá bán đem ý vị chan chứa thâm thúy xa xăm.
Trong tay của những người nọ, đang được nuốm bám theo một sợi chạc vĩ đại, lờ đờ rãi trở về phía Tư Hạ. Sau Lúc cho tới mặt mày người cậu tớ, hắn nuốm lấy sợi chạc khoa tay múa chân hồi lâu bên trên cổ Tư Hạ, cứ như thể là ấn định siết bị tiêu diệt chàng trẻ trai.
Nhưng tuy nhiên, sau khoản thời gian người nọ bắt gặp cái cuốc ở lân cận, nhịn nhường như tức thời thay cho thay đổi ngôi nhà ý, hắn ném sợi chạc sang trọng một phía, nhẹ dịu nuốm cái cuốc lên.
“Hô hô… Tiểu tử, chuyện này sẽ không thể ân oán tớ được, ham muốn ân oán ham muốn trách cứ, thì trách cứ căn số ngươi ko tốt…”
Trong khi rỉ tai, người nọ bắt lấy cái cuốc, nhắm ngay lập tức đầu của Tư Hạ, không tồn tại ngẫu nhiên tự dự nào là, vô nháy đôi mắt hung hăng té trực tiếp xuống.
Đòn tiến công này lực đạo ko hề nhẹ nhõm, chớ thưa chi là đầu, coi như là 1 tảng đá rộng lớn, chỉ hoảng cũng có khả năng sẽ bị gõ bể.
Vào giờ khắc này, Tư Hạ lại tự nhiên trở bản thân, khiến cho cái cuốc ko thể đập trúng cậu tớ.
“Mẹ kiếp! Tiểu tử… vận khí ko tệ nha! Bất quá… sinh sống lâu tăng bao nhiêu chục giây tuy nhiên thôi, ý nghĩa gì chứ!”
Người nọ hừ rét một giờ đồng hồ, thế công ko giới hạn, một đợt tiếp nhữa nhắm trực tiếp vô đầu Tư Hạ tuy nhiên đập.
Khiến mang lại hắn tớ với chút buồn chán đó là, liên tiếp đả kích chí tử nhì lượt, vậy tuy nhiên thương hiệu rỡ ràng ranh này đều rất có thể tách ngoài.
“Hừ!”
Lúc này, hắn lại hừ rét một giờ đồng hồ, thả cái cuốc quay về khu vực cũ, lại đợt tiếp nhữa nhặt lên sợi chạc thừng rộng lớn bị chủ yếu bản thân ném ở một phía.
Một giây sau đó, người này ngồi phía trên người của Tư Hạ, gắt gao kiểm soát, tạo nên cậu tớ ko cơ hội nào là hành vi. Chợt, lại sử dụng dây thừng rộng lớn vô tay, tròng vô bên trên cổ của Tư Hạ.
“Ha ha ha, tè tử, tớ coi lượt này vận khí ngươi với còn chất lượng như thế hoặc không? Ngươi lại thay đổi mang lại tớ coi, ngươi con cái mịa nó gửi đi!”
Người nọ khoác ăn mặc quần áo đen thui, bên trên mặt mày che một tấm ngụy trang tự động chế bởi vì cây cỏ bên trên hòn đảo, giờ đồng hồ cười cợt vô cùng phô trương và càn rỡ.
“Xem lão tử ngày thời điểm hôm nay ko siết bị tiêu diệt ngươi kiểu thằng nhóc con cái bị tiêu diệt tiệt!”
Người nọ cười cợt rét một giờ đồng hồ, một giây sau đó, lòng bàn tay vạc lực, gắt gao ghìm chặt cổ của Tư Hạ.
Cơ hồ nước vô nháy đôi mắt này, nhì con cái ngươi đóng góp chặt của Tư Hạ, ngay lập tức tức thời banh đi ra.
“Ta… đệt… ngươi là ai vậy!?”
Tư Hạ coi chằm chằm người khoác áo đen thui ngồi xổm phía trên người bản thân, mặt mày chan chứa ngờ ngạc.
“Hô hô, tè báu vật, tớ là Hắc Bạch Vô Thường… Tới lấy mạng ngươi!” Người nọ cười cợt thưa.
“Hắc Bạch Vô Thường? Áo đen thui trên đây rồi, còn Bạch Vô Thường khoác áo White đâu?”
Tư Hạ nhịn nhường như còn ko tươi tỉnh lại, há mồm nỗ lực rỉ tai.
“Bạch Vô Thường gia gia ngươi đang được ngóng ngươi ở bên dưới suối vàng đấy!” Người nọ nghiêm ngặt nghị quát mắng lên.
“Đại ca… Đại ca… Đại ca chớ làm thịt tôi!” bất ngờ nhiên, Tư Hạ hô: “Tôi với song điều ham muốn nói!”