cận phù bạch

[Chi vì chưng tắm uyên ương!]

***

Bạn đang xem: cận phù bạch

Lại cù quay về hotel của Lý Xỉ, lại té xuống nệm một đợt tiếp nhữa, quang cảnh kiểu như nhau nên cũng coi như thể quen thuộc việc dễ dàng thực hiện.

Khi té xuống nệm, thậm chí là Hướng Dụ vẫn còn đấy lưu giữ chỉnh lại tóc nhằm rời bị Cận Phù Bạch đè lên trên.

Trong buồng nghỉ ko bật đèn sáng, hành lang cửa số vẫn được há một kẽ nhỏ như khi sáng sủa, rèm cửa ngõ vừa phải nặng nề vừa phải dày phân chia hạn chế ánh trăng trở nên hình chữ nhật rải rác rưởi bên trên nệm.

Bao dung dịch bên trên đầu nệm còn còn sót lại nhị điếu.

Không biết dung dịch lá của Cận Phù Bạch là Brand Name gì, e là ko mua sắm được ngoài chợ, đầu dung dịch in một loại họa tiết hình đám mây color xám hao hao như hình thêu, kiểu như một kiệt tác thẩm mỹ và nghệ thuật.

Thanh âm của Cận Phù Bạch trầm thấp.

Thanh âm bại liệt nhuộm đẫm khá thở du͙ƈ vọиɠ, nguy nan, tuy nhiên cũng khá chết mệt người. Anh chất vấn cô: "Có sợ hãi không?"

Hương Dụ với cùng 1 đường nét dễ thương và đáng yêu của riêng biệt bản thân, rõ nét khuôn mặt mệt mỏi đến mức độ nhíu chặt lông mày, vậy nhưng mà ánh nhìn nhìn anh trong veo như làn nước, nhẹ dịu nhấp lên xuống đầu.

Cô rằng 'anh thực hiện chuồn, thực hiện gì rồi cũng được'.

Lời này cô rằng sớm quá tuyệt vời rồi, đợi cho tới khi anh chính thức động đậy, cô mới mẻ thì thầm cảm biến được khi thực hiện loại chuyện này mặc dầu anh với tận tuỵ nữ tính cho tới đâu, thì cô cũng không thể thản nhiên nhưng mà ko mệt mỏi được.

Bóng tối như rượu ủ nhiều ngày, khiến cho người tao say sưa ko dứt.

Chỉ ko biết người say sưa ko dứt nhiều hơn thế là cô, hay những Cận Phù Bạch?

Không tư duy cũng khá được, cứ nhằm đem tự động say rồi mới mẻ nghỉ dưỡng.

Tội gì nên thực hiện một người tươi tắn đơn độc?

Thỉnh phảng phất sẽ sở hữu những giờ đồng hồ pháo bông hoặc giờ đồng hồ pháo trúc vang lên, có không ít khi vô chống yên ổn tĩnh đến mức độ rất có thể nghe thấy rõ ràng giờ đồng hồ 'cót két' của giường ngủ chiếu. Cận Phù Bạch bắt cồ bàn chân cô, ép xuống bên dưới, ngăn cô lại.

Hướng Dụ ngước cổ, thanh âm mượt mại: "Cận Phù Bạch."

"Hm?"

"Anh với yêu thương em không?"

Đây là 1 trong thắc mắc vô nằm trong ngốc nghếch, tầm thông thường tựa như tiếng thoại vô bộ phim truyện năng lượng điện hình ảnh hạng phụ thân.

Trong bao nhiêu bộ phim truyện bại liệt, người phụ nữ giới phía trên nệm luôn luôn chất vấn, anh với yêu thương em không?

Trước bại liệt khi coi được những tiếng thoại bại liệt, Hướng Dụ còn nhấp lên xuống đầu than vãn thở:

Ở thời điểm đó chất vấn thắc mắc như vậy ngốc thiệt đấy, bảo người con trai 'đạn đang được lên nòng' nên vấn đáp thế nào là đây?

Cho mặc dù ko yêu thương cũng ko thể rằng thoát khỏi mồm, còn nếu không mặt mũi nữ giới tiếp tục trở mặt mũi ko thực hiện nữa, mặt mũi phái nam nên thực hiện sao? Tự bản thân giải quyết và xử lý à? Đương nhiên là không can tâm rồi, vậy nên yêu thương hay là không yêu thương cũng tiếp tục rằng là yêu thương, khó khăn nhưng mà phân biệt được thiệt fake.

Không ngờ khi tới lượt phiên bản thân thích, cô lại chất vấn thắc mắc bại liệt.

Không chỉ chất vấn, nhưng mà còn tồn tại vẻ tấm tức, thanh âm lập cập rẩy, xen lộn giờ đồng hồ nức nở.

Ngón tay Cận Phù Bạch đụng chạm lên bên trên, nhẹ dịu xoa nắn, thanh âm khàn khàn trả lời: "Yêu."

Sau khi tâm sự, phiên bản thân thích anh cảm nhận thấy ko đầy đủ trịnh trọng.

Người đàn bà phía trên nệm của anh ý tươi tắn đến mức độ nào?

Tỉnh táo đến mức độ khi vô vào căn hộ cao cấp của anh ý ở Trường Sa vẫn đặc biệt trúng mực, trong cả khi mời mọc anh ăn cơm trắng cũng còn ngồi chơi trò chơi Rắn tham lam ăn.

Bởi vì thế cô biết, anh ngỏ tiếng mời mọc ko nên là vì thế 'lấy việc giúp sức người thực hiện niềm vui', nhưng mà nó là 1 trong loại hào hứng của những người con trai dành riêng cho những người phụ nữ giới, vậy nên ko quan trọng nên đem ơn.

Cận Phù Bạch phiền lòng cô nghĩ về nhiều, anh giơ tay vén những lọn tóc bị các giọt mồ hôi ngấm ẩm bám bên trên trán cô, tiếp sau đó nữ tính hít lên trán: "Anh thiệt sự yêu thương em."

Lời vừa phải dứt, Hướng Dụ cảm biến được rõ nét từng lối gân của anh ý, cô nhíu chặt mi, vẫn ko Chịu đựng đựng được, với giọt lệ kể từ khóe đôi mắt chảy rời khỏi.

Cận Phù Bạch ko gấp rút vừa lòng phiên bản thân thích, anh tạm dừng, sử dụng ngón tay quệt chuồn nước đôi mắt của cô: "Một lát nữa tiếp tục tự do rộng lớn."

Cũng không tồn tại gì ko xứng đáng tin cậy, anh quả thực đặc biệt hiểu cô, điểm nào là nhạy bén, điểm nào là yếu ớt ớt, điểm nào là đơn giản và dễ dàng khơi khêu gợi được phản xạ.

Trong cơn kɦoáı ƈảʍ, Hướng Dụ liên tiếp lập cập rẩy, ngay lập tức sau này lại đùng một cái há đôi mắt.

Đó là loại xúc cảm như vậy nào?

Có lẽ tựa như trái ngược tim bị viên đạn phun xuyên qua chuyện.

Chỉ với điều cò súng của cô ấy là vì Cận Phù Bạch bóp, phun xuyên qua chuyện cả một đời vừa phải nhiều năm đằng đẵng vừa phải ko rõ ràng của cô ấy.

Kỳ thực Cận Phù Bạch đặc biệt nữ tính đặc biệt nữ tính với cô.

Hướng Dụ đều đã biết.

...

Ngày loại phụ thân của năm mới tết đến, Hướng Dụ tỉnh dậy trong tầm tay Cận Phù Bạch, nhìn thời hạn, vội vàng vội vàng vàng ngồi dậy.

Vừa ngồi dậy eo đang được mượt oặt, lại té về bên vòng đeo tay của anh ý.

Cận Phù Bạch gắng gượng gạo há đôi mắt, cơn buồn ngủ vẫn còn đấy ko tan không còn, anh nâng sau gáy cô nhằm rời mang đến cô bị đập nguồn vào trở nên giường: "Không Chịu đựng cảnh giác gì cả!"

Hướng Dụ quay đầu sang một bên trừng đôi mắt với anh: "Vậy sao tối qua chuyện anh ko 'nhỏ' một chút!"

Lời này đang được chọc mang đến Cận Phù Bạch nhảy mỉm cười, mỉm cười đến mức độ không hề buồn ngủ nữa, anh bóp mặt mũi cô: "To nhỏ đâu nên là vấn đề anh rất có thể kiểm soát được."

Nói kết thúc lại sát lại ngay sát tai cô, ngữ khí nhòa ám: "Kích thước này sẽ không chất lượng sao? Về sau nhìn em cũng khá tận hưởng thụ!"

"Cận Phù Bạch, em chuẩn bị muộn rồi!"

Hướng Dụ ko quan hoài cho tới tiếng rằng đùa hạ lưu bại liệt của anh ý, nhăn mặt mũi rằng.

Cận Phù Bạch cũng tráng lệ và trang nghiêm lại: "Có việc cấp à?"

"Em nên cho tới trường bay đón phụ huynh em, thời điểm ngày hôm nay bọn họ về nước, mươi giờ hạ cánh!"

Cận Phù Bạch hít cô, vỗ về: "Đừng vội vàng, lúc này vẫn còn đấy sớm, sẵn sàng kết thúc anh đem em chuồn."

Nước vô vòi vĩnh hoa sen chảy xuống sàn, kể từ lạnh lẽo gửi quý phái rét, khá rét bốc lên.

Hướng Dụ tắm gội, thoang thoáng nghe được Cận Phù Bạch gọi Smartphone bố trí gì bại liệt, đợi cô sấy thô tóc kết thúc ra đi ngoài, rằng ko hề phô trương 1 chút nào, cô thiệt sự đã trở nên dọa nạt sợ hãi.

Trên nệm ngủ hóa học bao nhiêu cỗ ăn mặc quần áo đang được phối sẵn, bên dưới khu đất là những vỏ hộp kim cương red color gold color.

Hướng Dụ ngập ngừng: "Anh đó là..."

"Bố u phu nhân về nước, em lựa chọn chuồn, với khuôn mẫu nào là là loại mà người ta mến thì núm không còn chuồn."

Anh đứng sát bên hành lang cửa số thuốc lá, một giờ đồng hồ 'bố u vợ' đựng lên vô nằm trong bất ngờ.

Hướng Dụ quấn khăn tắm, bước qua chuyện sàn căn nhà lênh láng ắp vỏ hộp kim cương một cơ hội trở ngại, cô tiếp cận trước mặt mũi Cận Phù Bạch, chỉ bừa: "Vậy thì lấy chai rượu này chuồn, tía em thỉnh phảng phất cũng tiếp tục nốc rượu."

Trên lối vô nằm trong ùn tắc, bọn họ còn ko kịp bữa sớm đang được cho tới trực tiếp trường bay.

Đến trường bay vừa phải trúng mươi rưỡi sáng sủa, Hướng Dụ chạy bước nhỏ cho tới cổng cất cánh quốc tế.

Xem thêm: ngoan, hôn anh

Cận Phù Bạch đút nhị tay vô vào bên trong túi áo khóa ngoài, song người mẫu chân dài đựng bước từ tốn theo đòi đàng sau, thanh âm vượt lên đoàn người dặn dò dò: "Em chạy lờ lững một ít, chớ nhằm bị té ngã."

Đi qua chuyện một bảng thông tin năng lượng điện tử Hướng Dụ mới mẻ tạm dừng bước chân: "Hình như muộn rộng lớn rồi."

Hôm bại liệt bọn họ đợi rộng lớn một giờ đồng hồ đồng hồ thời trang, Hướng Dụ chất vấn Cận Phù Bạch cũng muốn mua sắm không nhiều món ăn lót bụng ko tuy nhiên anh kể từ chối, anh chỉ rằng cô nhằm bụng nhằm lát nữa ăn cơm trắng với phụ huynh.

Thẳng cho tới giữa trưa, chuyến cất cánh ở đầu cuối cũng hạ cánh xuống trường bay, tuy nhiên người đã từng đi không còn rồi nhưng mà Hướng Dụ vẫn ko trông thấy bóng hình của phụ huynh cô đâu.

Điện thoại gọi chuồn thì cứ báo tắt máy, tự nhiên trong trái tim Hướng Dụ xuất hiện tại một loại dự cảm ko lành lặn.

Cô gọi Smartphone cho 1 người người cùng cơ quan của phụ huynh ở quốc tế, hiểu rằng phụ huynh ko hề về nước nhưng mà lúc này bọn họ đang được há một buổi họp ở bên kia.

Ngắt Smartphone, sắc mặt mũi cô không đẹp, Cận Phù Bạch hỏi: "Sao vậy?"

Hướng Dụ nhíu mày: "Không với gì, chuồn thôi, thời điểm ngày hôm nay bọn họ ko về."

Loại chuyện như vậy này cũng ko nên thứ tự thứ nhất, Hướng Dụ bị phụ huynh ruột mang đến leo cây vô số thứ tự, vậy nên đang được quá quen thuộc rồi.

Sớm nhất là lúc còn học tập tè học tập, toàn bộ những bố mẹ của khách hàng học tập nằm trong lớp đều cho tới nhập cuộc họp bố mẹ, còn cô thì chỉ mất từng 1 mình, ngồi cộng đồng với những bậc bố mẹ, vẫn còn đấy phải gắng vờ vịt rằng phiên bản thân thích đặc biệt điềm tĩnh.

Trên lối trở lại, kim chỉ nan bên trên địa hình nhắc nhở 'phía trước đang được ùn tắc nghiêm trang trọng', cả một phần đường nhiều năm đều trở thành red color sậm.

Hướng Dụ nhìn góc mặt mũi nghiêng của Cận Phù Bạch, bỗng nhiên với chút áy náy.

Bởi vì thế chuyện vô nhà đất của cô, Cận Phù Bạch đã từng đi theo đòi cả một buổi sớm, lúc này là rộng lớn một giờ chiều, vừa phải bị kẹt xe cộ bên trên lối đường cao tốc, vừa phải không tồn tại cơm trắng ăn.

Hướng Dụ sờ vô vào bên trong túi áo khóa ngoài, cỗ ăn mặc quần áo bên trên người đều mới mẻ tinh anh, chỉ mất ví chi phí và địa hình, trong cả một miếng bánh quy nhỏ cũng chẳng với.

"Em mò mẫm gì vậy?"

"Muốn mò mẫm chút món ăn..."

Để đem mang đến anh.

Cận Phù Bạch ko nghe không còn câu, anh đẩy cửa ngõ xe cộ rời khỏi bước xuống, toàn cỗ tuyến phố đường cao tốc đều ùn tắc, anh há cốp xe cộ lấy một vỏ hộp điểm tâm, xé băng bám rồi đưa mang đến Hướng Dụ.

Chiếc vỏ hộp khá to tướng vậy nhưng mà phía bên trong chỉ mất năm miếng bánh nhỏ.

Trên từng cái bánh đều phải có một chữ 'phúc lộc lâu thịnh vượng hoan hỷ' chứa chấp lênh láng những điều chúc mừng, thân thích bánh với họa tiết thích mắt, khá kiểu như với hình hạn chế giấy má tô điểm bên trên hành lang cửa số, còn mang tên của thợ thuyền thực hiện thủ công bằng tay.

"Cái này còn có nên là đặc biệt vướng không? Giữ lại tặng cho những người tao chất lượng biết bao..."

Cận Phù Bạch thắt lại thừng an toàn và tin cậy, ngữ khí vơi dàng: "Em ăn lót bụng một ít chuồn, lát nữa đem em chuồn ăn số ngon!"

Hướng Dụ núm một miếng mong muốn đem mang đến Cận Phù Bạch.

Cô ko làm những gì cả, cả chuồn cả về đều là anh tài xế, người nên đói bụng là anh mới mẻ nên.

Nhưng Cận Phù Bạch lại kéo tay cô hít lên mu bàn tay: "Đừng buồn, em mong muốn chuồn đâu, anh đem em chuồn."

Nơi kẹt xe cộ đang được ngay sát cho tới phần đường bên dưới lối đường cao tốc, rất có thể trông thấy những tòa căn nhà cao tầng liền kề san sát nhau cơ hội bại liệt ko xa xôi, biển lớn lăng xê tràn đầy sắc tố, cho tới trong cả đèn lối cũng treo cả thừng như ý cát tường.

Hướng Dụ đắm ngập trong sự nữ tính của Cận Phù Bạch, cô sững người rất rất lâu rồi mới mẻ đem miếng bánh lại ngay sát mồm anh: "Anh ăn chuồn, có thể anh cũng đói lắm rồi."

Cận Phù Bạch chất vấn Hướng Dụ, cô với trách móc phụ huynh không?

Cô nhấp lên xuống lắc đầu, bảo rằng đều là kẻ quặt lộn vô cuộc sống đời thường, bọn họ đang được đặc biệt gian khổ vì vậy rồi, cô vẫn ko không hiểu biết nhiều chuyện đến mức độ đấy.

Lúc ăn cơm trắng, u của Hướng Dụ gọi năng lượng điện cho tới, ngữ khí áy náy: "Dụ Dụ, mùng năm phụ huynh mới mẻ rất có thể về được, trong thời điểm tạm thời với chút việc bận nên ko rời chuồn được."

Hướng Dụ chỉ rằng 'không sao đâu ạ, mùng năm con cái sẽ tới trường bay đón nhị người.'

Ngắt Smartphone, cô quay đầu sang một bên thở than với Cận Phù Bạch: "Mùng sáu em nên đi làm việc rồi, còn đang được bảo chuồn tắm suối nước rét với phụ huynh em nữa."

"Xin nghỉ?"

"Công ty của bọn em thiếu hụt người, ko van lơn nghỉ ngơi được."

Cận Phù Bạch trêu cô: "Hay là anh đóng góp fake thực hiện tía em, thay cho em van lơn nghỉ ngơi với giám đốc nhé?"

"Không cần! Anh thực hiện tía vật gì chứ!"

Cận Phù Bạch thiệt sự đặc biệt yêu thương chiều cô.

...

Tối mùng tứ, Lý Xỉ hứa hẹn Cận Phù Bạch cho tới điểm của anh ý ấy nghịch ngợm, khi xoay đầu thì thấy anh ngồi bên trên sô trộn nhìn trang web, trang bìa đều là vô vàn mẫu mã nhẫn treo tay.

Lý Xỉ hứng thú: "Anh Cận, ở đầu cuối anh cũng nghĩ về thông trong cả mong muốn treo nhẫn rồi à, em đang được bảo dáng vẻ tay của anh ý treo nhẫn tiếp tục đặc biệt rất đẹp mà! Em mang đến anh coi khuôn mẫu em mới mẻ tậu được về mình này, anh treo chắc chắn là mến hợp!"

Anh ấy vừa phải rằng vừa phải thò bàn tay treo phụ thân cái nhẫn cho tới trước mặt mũi Cận Phù Bạch, viên vàng đen giòn lan sáng sủa tỏa nắng bên dưới ánh đèn sáng.

Cận Phù Bạch liếc nhìn, tiếp sau đó thu lại ánh mắt: "Anh lựa chọn loại nữ!"

"Kiểu nữ? Mua mang đến ai vậy?"

Lý Xỉ sợ hãi không còn hồn: "Không nên chứ? Nhanh vì vậy nhưng mà vô căn nhà đang được thu xếp kết thúc rồi? Cô gái căn nhà ai vậy? Em lại còn tưởng nên đợi cho tới khi anh 31, 32 tuổi hạc ấy chứ..."

Động tác của Cận Phù Bạch khựng lại, nhíu mi ngước đôi mắt, còn ko rằng được gì thì đang được trông thấy Hướng Dụ chạy vô.

Hôm ni sư ăn cơm trắng cùng theo với phụ huynh nuôi nên rằng sẽ tới muộn một ít, tuy nhiên nhìn thời hạn thì thấy vẫn còn đấy sớm.

Có điều nhìn cô dường như ko sướng lắm, khí thế hung hăng.

Người còn ko chạy cho tới trước mặt mũi anh đang được đập túi xách tay vô trong trái tim anh trước: "Cận Phù Bạch, đều bên trên anh! Ba u em ko trở lại nữa!"

Khi cô sử dụng túi xách tay đập anh, cái nhẫn cất cánh ra bên ngoài rớt vào vô sô trộn.

Lý Xỉ nhìn đến mức độ trợn đôi mắt há mồm, còn tưởng Cận Phù Bạch tiếp tục tức dỗi.

Không ngờ là Cận Phù Bạch vừa phải mỉm cười vừa phải ôm cô vô trong trái tim, núm nhẫn lên treo vô tay cô: "Trách anh gì chứ?"

Dự án một trăm doanh nghiệp lớn tiên phong hàng đầu nhưng mà phụ huynh Hướng Dụ đấu thầu vô vốn liếng dĩ không tồn tại bất kể kỳ vọng nào là, ko ngờ lại được tiêu thụ, hiện tại vẫn đang bàn chuyện liên minh, tất bật nên ko thể về nước.

Làm gì với điều tốt vì vậy, chắc chắn là là Cận Phù Bạch cản ngăn kể từ mặt mũi trong!

Cận Phù Bạch cũng nghĩ về thất lạc nữa ngày mới mẻ đem máng lưu giữ rời khỏi, lúc còn ở quốc tế, phiên bản thân thích anh đang được núm tập luyện làm hồ sơ mời mọc đấu thầu bại liệt lên, mà người ta của những người đấu thầu đúng là bọn họ Hướng.

Anh dỗ dành dành riêng người vô lòng: "Chỉ là tắm suối nước rét thôi nhưng mà, anh chuồn nằm trong em, chuồn cùng theo với phụ huynh phu nhân thì với gì nhằm nhưng mà tắm, chi vì chưng tất cả chúng ta tắm uyên ương đi!"

Hướng Dụ đấm một cú thiệt mạnh vô ngực anh: "Không đứng đắn!"

Sự tương tác của nhị người bọn họ trên mức cần thiết nồng nhiệt độ, Lý Xỉ ở sát bên nhìn đến mức độ hãi hùng khiếp vía, tuy nhiên anh ấy lại cảm nhận thấy Cận Phù Bạch có thể sẽ không còn nên là kẻ đắm chìm vô tình thương yêu nhưng mà vứt đem đại viên đâu.

Hoặc cũng rất có thể là vì thủ đoạn của Hướng Dụ quá cao siêu chăng?

"Hướng Dụ." Lý Xỉ cố ý lên giờ đồng hồ.

Anh ấy mong muốn nhắc nhở Hướng Dụ, rằng cô ko thể tu trở nên chủ yếu trái ngược với Cận Phù Bạch, và cũng tránh việc vì thế được yêu thương chiều nhưng mà ngạo mạn.

Xem thêm: thế thân truyện

Hướng Dụ ngồi trong trái tim Cận Phù Bạch, nghe thấy giờ đồng hồ thì ngước đôi mắt.

Ánh đôi mắt của cô ấy trong xanh, chừng như đều làm rõ tất cả, tuy nhiên lại chỉ mỉm mỉm cười nói: "Đã lâu ko gặp gỡ, Lý Xỉ."

~Hết chương 24~