bé con xin đừng dụ dỗ

Chương 36: Chú Trì Làm Càn

Trận này thực sự quấy rầy người không giống quá tuyệt vời rồi, Nghiên Trì và Tư Thịnh cho tới doanh nghiệp lớn tuy nhiên chẳng ai rằng một điều này. Hai cô nàng sở hữu Lúc nên cho tới tối mới mẻ tỉnh rượu cũng nên.
Càng suy nghĩ càng cảm nhận thấy xứng đáng yêu! Nghiên Trì có lẽ rằng đã biết thành nhỏ xíu con cái hớp hồn thực hiện mang đến đắm đuối muội tổn thất rồi, xuyên suốt cả buổi chỉ suy nghĩ về cô tuy nhiên mỉm cười mãi ko thôi. Trong Lúc cơ, Tư Thịnh lại ngây người ghi nhớ về hình hình ảnh nụ thơm khi nãy. Nghiên Vi Lúc cơ sở hữu nhìn thấy anh không?
“Tư phó tổng, cậu ko ấn định tiếp tục ngồi lì ở chống tôi mãi đấy chứ?”
“Xin lỗi... Tôi chuồn ngay lập tức phía trên.”
Tư Thịnh đứng lên cúi đầu xin chào rồi chậm rì rì rời ngoài.
Hắn coi theo dõi bóng sống lưng anh tuy nhiên khó khăn hiểu. Cậu tao trúng nên bùa ngải gì của Nghiên Vi rồi à, sao kể từ lúc trở về cứ như người tổn thất hồn vậy?
Nán lại duyệt nốt bao nhiêu tư liệu cần thiết rồi hắn cũng giành giật thủ về lại quê hương, trêи đàng về bên sở hữu gọi mang đến Nghiên Vi test coi, nhường nhịn như cô vẫn tỉnh rồi.
“Con nhỏ xíu này, em cũng biết đàng tỉnh rồi nhỉ? Nghỉ ngơi mang đến đảm bảo chất lượng, chớ sinh chuyện khiến cho người không giống nên lo ngại nữa.”
“Em biết rồi... Thư Nghiên thế này rồi, cô ấy vẫn ổn định chứ?”
“Bây giờ anh mới mẻ về căn nhà, gọi lại mang đến em sau. Không cần thiết lo sợ, ngủ chuồn.”
Làm rồi mới mẻ Chịu đựng suy nghĩ cho tới kết quả phía trên mà? Thật là...
Về cho tới căn nhà thì cai quản gia bảo Thư Nghiên vẫn tồn tại đang được ngủ, hắn coi đồng hồ thời trang, vẫn sát năm giờ chiều tuy nhiên ngủ nữa sẽ không còn đảm bảo chất lượng đâu.
Tấm chăn hắn phủ mang đến cô trước lúc chuồn đã biết thành đá văng xuống sàn, thế ngủ coi khá nhức sống lưng đấy.
Ngủ ngon như vậy tuy nhiên gọi dậy thực sự sở hữu chút ko nỡ, tuy nhiên cơm trắng trưa cô còn ko ăn, thực sự ko thấy đói sao?
“Thư Nghiên, dậy đi nhé.”
“Chú...”

“Lại gọi anh là chú rồi?”
Thư Nghiên kể từ từ banh đôi mắt, cô gượng gập người ngồi dậy tuy nhiên tâm trí choáng ngợp một hồi, coi hắn tuy nhiên chỉ thấy được lù mù lù mù.
Cô cảm biến được cảm xúc sau khoản thời gian tu rượu, nó khá thoải mái tuy nhiên thiệt sự rất đáng để sợ!
Tuy ko biết bản thân về căn nhà bằng phương pháp này tuy nhiên thế này thì chắc hẳn rằng là vì hắn đem về rồi.
“Anh, bế em.”
Trước đôi mắt vẫn như 1 mảng sương thong manh, cô đem nhì tay về phía Nghiên Trì đợi hắn bế bản thân lên.
Ôi coi xứng đáng thương ko kìa!
Hắn đương nhiên sẽ không còn kể từ chối tuy nhiên bước cho tới bế trọn vẹn cô vô lòng, nên vô phòng tắm súc mồm trước vẫn.
Nhà phòng bếp vẫn sẵn sàng sẵn sàng thực phẩm rồi, chỉ đợi Thư Nghiên xuống ăn thôi.
“Ăn không còn vị trí này mới mẻ no được, bù vào tầm khoảng trống không vô bụng em, còn nếu như không lại nhức bao tử đấy.”
“Vâng.”
Cô không đủ can đảm cãi điều nữa tuy nhiên ngoan ngoãn ngoãn ngồi ăn. Cô cũng hoảng lắm rồi, sau đây sẽ không còn động vô rượu nữa!
“Bé con cái, sau này còn có chuồn đâu ghi nhớ rằng với anh nhé, ko tìm ra em anh vô cùng lo ngại đấy.”
“Em van nài lỗi...”
Hắn mỉm cười cười cợt coi cô, “Xin lỗi ko rằng suông được, anh mong muốn ăn kẹo.”

Bạn đang xem: bé con xin đừng dụ dỗ

Xem thêm: thời niên thiếu của anh và em

Kẹo? Lớn chừng này rồi còn yêu sách cô mang đến ăn kẹo ư?
Thư Nghiên coi một lượt xung quanh bàn, tuy nhiên chẳng sở hữu kẹo này ở phía trên cả.
“Em không tồn tại kẹo.”
“Em có!”
Nói rồi hắn cúi đầu thơm vô song môi quyến rũ, và ngọt ngào của cô ý. Đây đó là kẹo, vị này là mùi hương kẹo.
Thư Nghiên căng thẳng mệt mỏi mong muốn đẩy hắn đi ra tuy nhiên ko được, cô vẫn còn chưa kịp nhai nuốt không còn thực phẩm tuy nhiên thế này cái lưỡi rét mướt rộp của hắn lại không ngừng nghỉ khuấy hòn đảo vô vùng mồm bản thân.
Thoáng chốc số thực phẩm ấy tuồng như đã biết thành Nghiên Trì lấy chuồn không còn rồi...
Cô cũng ko thể ngăn ngừa nổi nụ thơm mạnh mẽ này tuy nhiên chỉ rất có thể nhằm đem mang đến hắn thực hiện càn. Hắn nhẹ dịu tách nhì răng cô đi ra rồi tiến thủ thâm thúy vô bên phía trong, nhì vị giác vô tình chạm vô nhau khiến cho cô lắc nảy bản thân, bàn tay cũng bấu chặt vô nhau. Nụ thơm này còn có lẽ là nụ thơm ướt đẫm nhất kể từ cơ cho tới giờ, nụ thơm vô căn nhà bếp!
Tất khắp cơ thể thực hiện vô căn nhà ko rằng ko rằng tuy nhiên tự động hóa kéo không còn đi ra vườn, cả Nghiên lão gia chỉ một vừa hai phải về cho tới điểm cũng trở nên cai quản gia kéo chuồn.
Hắn và cô phiên này vẫn thực sự thực hiện mang đến người xem rét mướt đôi mắt. Khi này nhì người vẫn tồn tại ở cơ thì dám kiên cố sẽ không còn một ai bước đi vô vào căn nhà.
Nghiên Trì cảm nhận thấy dòng sản phẩm huyết vô người bản thân càng ngày càng sôi nổi, cả ngọn lửa trong tim đang dần hừng hực mạnh mẽ vô nằm trong. Hắn ôm cô chuồn nhanh chóng về chống, suýt nữa thì vô sai chống của tía, suôn sẻ là vẫn kịp lúc nhìn thấy.
Bàn tay hắn nhẹ dịu nâng cằm cô lên, nhằm nụ thơm này càng tăng thâm thúy rộng lớn.
Thư Nghiên cảm nhận thấy thiệt không dễ chịu, ko nên không dễ chịu vì thế hành vi của hắn tuy nhiên là cảm xúc khung người giờ đây trống không trống rỗng mong muốn được thương yêu của hắn lấp ăm ắp. Cô lúc này chỉ rất có thể nương theo dõi hắn, thân thuộc thể thụ động trọn vẹn.
Hắn thời điểm hiện tại thực sự vẫn được cho phép phiên bản thân thuộc bản thân thực hiện càn...
“Bé con cái, còn ghi nhớ lời nói giờ đồng hồ Pháp cơ không?”
“...Papa j"ai besoin de toi.”
Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn