bảo bối ngoan ngoãn để ta yêu

Dạ vâng, thể bám theo đòi hỏi của chúng ta và vì như thế được 5 thanks rồi nên khuyến mại thêm thắt chương này ạ. ^__^

Editor: Táo đỏ hỏn phố núi

Bạn đang xem: bảo bối ngoan ngoãn để ta yêu

"Em đã từng đi đâu?" Vừa thấy bóng hình của cô ấy xuất hiện tại, Nhiếp Tử Phong đợi ở vô chống vẫn lâu bộp chộp vực dậy nghênh đón. Nhìn cô gầy thêm thật nhiều đối với trước, khuôn mặt mũi cũng tái ngắt xanh rớt lên đường, anh cảm nhận thấy nhức lòng và thương xót.

Nhiếp Tử Vũ thông thoáng coi anh một chiếc, nhếch môi lên, mai mỉa anh: "Đi đâu ư? Anh vẫn quên rồi à? Không cần em vẫn luôn luôn ở cạnh bên anh sao?"

"Vũ Vũ, chớ như thế nhưng mà, anh biết bản thân sai rồi." Anh coi ánh nhìn giá tiền lùng và nhức thương của cô ấy, lại càng cảm nhận thấy áy náy. "Muốn tiến công mong muốn mắng gì rồi cũng tùy em không còn, anh chỉ việc em điềm đạm nghe anh phân tích và lý giải thôi, được không?" Anh kéo cổ tay của cô ấy mong muốn cô ngồi xuống cạnh bên bản thân, tuy nhiên nhưng mà Nhiếp Tử Vũ lại ko một ít lưu tình rút tay của tớ đi ra.

"Không đem gì nhằm phân tích và lý giải không còn, toàn bộ chân tướng tá đều tương tự tựa như những gì em vẫn nhận ra." Anh ôm người phụ phái đẹp cơ đặc biệt thân ái thiết ở vô chống thao tác làm việc, tình cảnh cơ ko thể xoá nhoà ngoài tâm trí của cô ấy, từng đợt lưu giữ cho tới là lòng cô lại quặn thắt lại. Lequy don.

"Vũ Vũ, này đó là cũng chính vì..." Nhiếp Tử Phong mong muốn phân tích và lý giải, tuy nhiên nhưng mà anh còn chưa kịp thưa không còn câu thì Nhiếp Tử Vũ vẫn giá tiền lùng cắt theo đường ngang câu nói. anh mong muốn thưa.

"Đừng thưa là vì cô tao đem khuôn mặt và cơ hội make up tương tự em thì anh nhận định rằng này đó là em! Nếu thực sự anh suy nghĩ như thế, thì sẽ càng làm cho em kinh tởm anh thôi!" Cô ko hề tủ lấp liếm sự tuyệt vọng về anh, bên trên khuôn mặt mũi xinh đẹp nhất cơ tràn trề sự ân oán hận so với anh!

Chỉ vì như thế đem khuôn mặt tương tự nhau, nhưng mà anh lại coi người phụ phái đẹp không giống là cô. Chuyện này cũng đầy đủ hiểu là anh ko yêu thương cô, không hiểu biết về cô! Nếu như thay đổi lại là cô gặp gỡ chuyện này, cô xác minh là bản thân sẽ không còn nhận thiếu sót, cũng chính vì từng hành động hành vi của anh ý đều tự khắc thâm thúy vô trong trái tim cô, ko thể xoá nhoà.

Lời thưa của Nhiếp Tử Vũ làm cho Nhiếp Tử Phong cảm nhận thấy vô nằm trong xấu xí hổ, anh ko thể cãi lại, cũng chính vì quả tình anh thực sự như vậy. Mặc cho dù cảm nhận thấy đem đồ vật gi cơ ko đích thị tuy nhiên nhưng mà anh lại đơn giản và dễ dàng mang đến qua quýt, vì vậy mới nhất xẩy ra chuyện ngày hôm cơ.

Nhìn vẻ mặt mũi u ám ko chút tia sáng sủa nào là của anh ý, Nhiếp Tử Vũ ko ngoài cười cợt nhạo trở nên giờ, nhân tiện lại nói: "Nếu như anh thực sự chỉ yêu thương quí từng khuôn mặt của em, thì thiệt đi ra người phụ phái đẹp cơ đặc biệt quí phù hợp với anh!"

Nuốt những câu nói. phân tích và lý giải vô vào bụng, vẻ mặt mũi Nhiếp Tử Phong khốn khổ sở coi vẻ kiên quyết định của Nhiếp Tử Vũ, khúm núm nói: "Vậy cần thực hiện ra làm sao em mới nhất đống ý bỏ qua mang đến anh?"

Tha loại, thối... Nghe thấy lời nói này của anh ý, trong trái tim Nhiếp Tử Vũ như đang được rỉ ngày tiết. Diễn dan lê quỳ don.

Nhìn lại quá khứ, từ trên đầu cho tới giờ, những chuyện sai lầm không mong muốn anh đã từng với cô còn không nhiều ư? Đã hiểu nhầm cô từng nào lần? Cô vì như thế anh nhưng mà rơi biết từng nào nước mắt? Cô theo lần lượt bỏ qua mang đến anh, tuy nhiên nhưng mà thay đổi lại được kiểu mẫu gì? Là việc anh không ngừng nghỉ hiểu nhầm và tạo thành những chỗ bị thương lòng mang đến cô.

Cô yêu thương anh, tuy nhiên điều này cũng ko Có nghĩa là sau thời điểm bị anh làm cho thương tổn đoạn cô lại bỏ qua mang đến anh!

Nghĩ vậy, Nhiếp Tử Vũ hít thâm thúy một tương đối, giá tiền lùng nói: "Điều em mong muốn là anh tiếp tục toàn tâm toàn ý yêu thương em, hoàn toàn có thể lưu giữ từng hành vi hoặc thói thân quen nhỏ nhất của em, chứ không hề cần là 1 trong những người nam nhi luôn luôn mồm thưa yêu thương em thật nhiều, tuy nhiên lại quặt lộn bên trên nệm với cùng 1 người thiếu phụ khác! Chỉ vì như thế người thiếu phụ cơ đem khuôn mặt mũi tương tự em như đúc!"

Mấy thời nay trở ngại lắm mới nhất tủ lấp liếm được chỗ bị thương, giờ lại bị vạch trần, ngày tiết tươi tắn chảy đi ra váy đìa, nhức nhối cho tới nút cô chuẩn bị rơi lệ. Cô ko coi ánh nhìn nhức xót của Nhiếp Tử Phong đang được coi bản thân, cố trầm trồ giá tiền lùng, thản nhiên nói: “Em vẫn ĐK ở lại vô ngôi trường rồi, ngày mai tiếp tục đi vào cơ.” Nói đoạn, cô nở nụ cười cợt khổ đau xoay người mong muốn tăng trưởng bên trên lầu, tuy nhiên nhưng mà ko lên đường được nhị bước vẫn nghe thấy ở đàng sau “cộp cộp" một giờ, tiếng nói của anh ý vang lên.

“Anh sai rồi, là vì anh ngu ngốc, anh khốn nàn, anh vẫn coi người phụ phái đẹp cơ trở nên em, mặc dù em ân oán hận anh ra làm sao lên đường nữa, anh cũng đều đồng ý không còn, cũng chính vì toàn bộ những chuyện này là vì anh tự động tìm hiểu lấy. Nhưng nhưng mà điều có một không hai anh mong muốn cầu van nài em là van nài em chớ lên đường, chớ rời ngoài anh.”

Anh không thích cô rời đi! Cho cho dù là ko nhận ra cô một giây thôi anh cũng ko chịu đựng được! Anh không thích thất lạc cô, thực sự ko muốn!

Xem thêm: vụ trộm không thể giấu

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ khẽ xoay người sang trọng nơi khác. Nhưng mà trong lúc tầm đôi mắt của cô ấy nhận ra anh, vô chớp đôi mắt cơ, hai con mắt của cô ấy khẽ run rẩy lên, một cảm xúc lắc động khẽ tràn vào ánh nhìn. Táodo diễndanf leequys đon.

Hai chân của anh ý gập lại, sử dụng ánh nhìn cầu van nài để xem bản thân, vẻ mặt mũi tràn trề sự hối hận hận, ko cần là Nhiếp Tử Phong thì còn ai vô đây? Nhưng nhưng mà, Nhiếp Tử Vũ ko thể tin yêu được cảnh tượng nhưng mà cô nhận ra trước mặt mũi này!

Đã thân quen sinh sống thanh nhàn sung sướng, kể từ nhỏ vẫn đem bên trên bản thân ánh hào quang quẻ người quá nối tiếp của "Tập đoàn Nhiếp Phong", luôn luôn trầm trồ kiêu ngạo với những người không giống, tuy nhiên nhưng mà thời điểm hiện tại người nam nhi cơ vẫn quăng lên đường sự kiêu ngạo của tớ, quỳ xuống cầu van nài cô chớ rời ngoài anh, trên đây thiệt sự là anh sao? Nhiếp Tử Vũ không thể tinh được.

Nói Nhiếp Tử Vĩ ko cảm động là giả dối, tuy nhiên nhưng mà cô tự động thưa với bản thân, tránh việc coi thường địch nhưng mà bỏ qua mang đến anh một cơ hội đơn giản và dễ dàng như thế.

“Anh đứng lên lên đường, chớ khiến cho em đem cảm xúc bản thân là tội nhân.” Ngẩng đầu lên coi xà nhà, cô cắm chặt hàm răng, nỗ lực nuốt những giọt nước đôi mắt chuẩn bị tràn ngoài bờ mi.

“Trừ khi em thưa em ko rời ngoài, còn nếu không anh sẽ không còn đứng lên!” Nhiếp Tử Phong kiên quyết! Kiêu ngạo, tự trọng gì gì này cũng ko cần thiết vày cô! Nếu quả tình bắt anh quỳ ở trên đây một tuần rồi cô mới nhất chịu đựng bỏ qua mang đến anh, vậy thì anh cũng đồng ý quỳ.

Vẻ mặt mũi của anh ý vô nằm trong tráng lệ, làm cho Nhiếp Tử Vũ biết là anh không những thưa mang đến đem nhưng mà thôi.

Thời gian lận trôi qua quýt từng giây từng phút, cô ko hé mồm thỏa mãn nhu cầu, anh cũng ko vực dậy, nhị người cứ giằng teo như thế.

Nhiếp Tử Vũ cắm răng, nhíu ngươi lại vì thế dự một thời gian, khi sau cùng cô quyết định buông tha bổng, thì một tiếng nói chói tai vang lên kể từ đàng sau, cắt theo đường ngang câu nói. thưa quyết định thưa thoát khỏi mồm của cô ấy.

"Các con cái đang khiến kiểu mẫu gì!"

Giọng thưa uy nghiêm cẩn thân thuộc làm cho Nhiếp Tử Phong và Nhiếp Tử Vũ nằm trong sửng oi, nhị người nghe thấy vậy nằm trong xoay đầu lại coi, thì thấy u Nhiếp đem cỗ ăn mặc quần áo màu xanh lá cây ngọc đặc biệt sang chảnh đang được đứng ở cửa ngõ coi nhị người với vẻ mặt mũi sốt ruột, nhưng mà đàng sau của bà thì Dịch Minh Lan cũng há hốc mồm đi ra coi.

Một cảm xúc không an tâm tràn trề kể từ bên dưới lòng cẳng bàn chân lên, trong trái tim Nhiếp Tử Vũ sợ hãi, tuy nhiên còn chưa kịp hé mồm thì u Nhiếp vẫn bước đi trở về phía bọn họ.

“Tử Phong, con… con cái đang được ….” Cảm giác sốt ruột ko đầy đủ nhằm tưởng tượng tâm lý của bà tức thì thời điểm hiện tại. Hai đôi mắt của bà thất thần coi Nhiếp Tử Phong vẫn đang được quỳ bên dưới khu đất, ko hề vì như thế nhận ra bản thân nhưng mà thay cho thay đổi sắc đôi mắt, một khi lâu mới nhất tâm sự được một câu lênh láng đủ: “Con… Con vì sao lại cần quỳ xuống như vậy? Còn ko mau đứng lên.”

Nói đoạn, mong muốn cúi người xuống nhằm nâng anh vực dậy bề ngoài khu đất, tuy nhiên và lại bị Nhiếp Tử Phong giá tiền lùng gạt lên đường.

"Không cần thiết lo sợ mang đến con!" Ánh đôi mắt của Nhiếp Tử Phong kiên quyết định coi Nhiếp Tử Vũ, nâng cằm của tớ lên, sử dụng tiếng nói kiên quyết định ko cho tất cả những người không giống nghi vấn gì nói: “Nếu như em từ chối với anh, vậy thì anh vẫn tiếp tục quỳ! Anh thưa được tạo được!”

Xem thêm: đoá hồng kiêu ngạo

Không nhìn thấy câu vấn đáp kể từ Nhiếp Tử Phong, u Nhiếp đành cù qua quýt tìm hiểu câu vấn đáp kể từ Nhiếp Tử Vũ.

"Vũ Vũ, cho tới sau cùng thì vẫn đem chuyện gì xảy ra!” Giọng điệu của bà nước ngoài trừ nghi vấn còn tồn tại một ít khó tính.

"Con...”