ba trăm năm không gặp thượng tiên

Tác giả: Mộc Tô Lý | Edit: Cá

Ba trăm năm vắng ngắt bóng Thượng tiên

văn án

credit bìa:
@春台烹酒 (tranh) & @木苏里 (chữ)

Bạn đang xem: ba trăm năm không gặp thượng tiên

Thế gian dối với ngàn vạn ma quỷ. Một nửa nhập bọn chúng tới từ Chiếu Dạ trở nên, 50% còn sót lại đều đang được bị tiêu diệt bên trên Thương Lang Bắc Vực bên dưới tay Thiên Túc thượng tiên Tiêu Phục Huyên.

Duy từng một yêu tinh đầu mặc dù bị kìm hãm nhị mươi lăm năm tuy nhiên vẫn còn đó sinh sống. Người này đó là trở nên căn nhà Chiếu Dạ trở nên – Ô Hành Tuyết.

Tiêu Phục Huyên × Ô Hành Tuyết

Tag: Tiên hiệp, huyền huyễn, cường cường, yêu thương nhau giết thịt nhau, ngọt văn ( o˘◡˘o)

nguyên tác || ra mắt hero || góc fanmade

❄︎❄︎❄︎

mục lục

I • II • III • IV • V • VI • VII

I. Thương Lang Bắc Vực ↑

❄︎ 001 ❄︎ Ma đầu
Trong năm Thiên Thù, Miện Châu sụp tuyết rộng lớn.

❄︎ 002 ❄︎ Quan tài
“Đây là quan tiền tài của Tiêu Phục Huyên!”

❄︎ 003 ❄︎ Con rối
Con rối trở nên hình rồi, nó há đôi mắt rồi!

❄︎ 004 ❄︎ Thoát lao
“Tiêu Phục Huyên, nếu như huynh ko tin cậy tớ, vì thế sao ban nãy lại cứu vớt một yêu tinh đầu như ta…”

II. Xuân Phiên trở nên ↑

❄︎ 005 ❄︎ Hoa gia
Hay là cứ tự động sát tiếp cận lẹ nhỉ.

❄︎ 006 ❄︎ Người điên
Người đời đều biết rõ, yêu tinh đầu Ô Hành Tuyết ko treo dò thám.

❄︎ 007 ❄︎ Trùng động
Nhưng với tớ, người bại liệt với hoá trở nên vóc dáng này cút nữa tớ cũng sẽ không còn nhận sai.

❄︎ 008 ❄︎ Hành hương
Ngươi đang được dò thám loại à?

❄︎ 009 ❄︎ Sát nhân
Y Ngô Sinh té xuống vũng ngày tiết với nụ mỉm cười như tạc anh bản thân năm xưa.

❄︎ 010 ❄︎ Hồi sinh
Có tính là huynh vi phạm thiên quy không?

❄︎ 011 ❄︎ Ngọn nguồn
Tiêu Phục Huyên hững hờ lặp lại: “À, gần như là.”

❄︎ 012 ❄︎ Chuông mộng
Lắc chín cái theo dõi những phía không giống nhau hoàn toàn có thể tạo nên một cơn mơ lâu năm.

❄︎ 013 ❄︎ Thăm hồn
Không với vong linh này nhập thể cả, người này đó là phiên bản nhân.

III. Thung lũng Đại Bi ↑

❄︎ 014 ❄︎ Gương sáng
“Là căn nhà bọn họ Hoa bị điên hoặc tất cả chúng ta bị mù?”

❄︎ 015 ❄︎ Triệu hoán
“Trời ban danh tự động, triệu hoán trở nên tiên.”

❄︎ 016 ❄︎ Tìm chết
Ôm phía bên trái rồi ôm phía bên phải ~

❄︎ 017 ❄︎ Có thù
Chàng ko biết thế này mới mẻ gọi là “có thù”, tuy nhiên chắc chắn là ko cần thế này.

❄︎ 018 ❄︎ Mộ tiên
Ở Tiên Đô, người bị giáng xuống nhân gian dối, ko thể lâu mệnh không chỉ có với bản thân hắn.

❄︎ 019 ❄︎ Nữ đồng
Đấy là ngọn mối cung cấp nỗi lo ngại của cậu giành riêng cho Ô Hành Tuyết.

❄︎ 020 ❄︎ Diễn sâu
“Thượng tiên ơi cứu vớt mạng, tớ kinh sợ vượt lên trước.”

❄︎ 021 ❄︎ Mộ phần
Gộp ba

❄︎ 022 ❄︎ bấm thờ
“Vì tớ vốn liếng dĩ đó là thế tuy nhiên.”

❄︎ 023 ❄︎ Thẩm vấn
Giữa tiếng động vang rền ko ngủ của thanh dò thám và sương thâm từng lối, quang cảnh bao nhiêu trăm năm vừa qua xuất hiện trước đôi mắt quý khách.

❄︎ 024 ❄︎ Vân Hãi
Chương này đa phần nói tới Vân Hãi.

❄︎ 025 ❄︎ Linh Vương
“Bẩm đại nhân, đại nhân căn nhà tớ rằng trò đùa chuyến trước đơn thuần hiểu nhầm thôi, đúng ra tất cả chúng ta tránh việc thực hiện vậy.”

❄︎ 026 ❄︎ Đoạ tiên
Từ ni về sau, không tồn tại tiên nhân cho tới cứu vớt hắn nữa.

❄︎ 027 ❄︎ Hoàn thẩm
Người coi, nếu như thế người sẽ không còn quên được tớ nữa.

❄︎ 028 ❄︎ Tự phạt
“Ngươi bứt lá trúc nhập cung của tớ rồi dán chú thích lên trán tuỳ nhi nhằm kêu tớ cho tới coi cảnh này à.”

❄︎ 029 ❄︎ Đoạn ngắn
Khách ghé loan phòng

❄︎ 030 ❄︎ Chuông hỏng
“Ta không thích thấy huynh cứ vân vê chuông mộng”

IV. Phố núi Lạc Hoa ↑

❄︎ 031 ❄︎ Tinh hóa học ngọc
Sau một hồi lâu, Ô Hành Tuyết lẳng lặng cố gắng chuông bạch ngọc về.

❄︎ 032 ❄︎ Kiếp kỳ
“Thành căn nhà à, vì thế sao những ngày kiếp kỳ này tuy nhiên Thiên Túc thượng tiên lại ở Tước Bất Lạc của ngài thế nhỉ?”

❄︎ 033 ❄︎ Bịt miệng
Giọng rằng trầm rét của Thiên Túc thượng tiên vang lên, canh ty chúng ta điền nhập vị trí trống trải, “Kiếp kỳ.”

❄︎ 034 ❄︎ Phố núi
Rất lâu về trước, lúc còn là trở nên căn nhà Chiếu Dạ trở nên, chàng đang được tạo nên ĐK cho tới Tiêu Phục Huyên băng qua bọn chúng nó.

❄︎ 035 ❄︎ Nhà trọ
“Khoan đang được này, ko cần nhị vị một vừa hai phải mới mẻ trả chống phía trên à?”

❄︎ 036 ❄︎ Nửa đêm
“Chắc hẳn là ký ức của tớ tối bại liệt đã biết thành sửa rồi.”

❄︎ 037 ❄︎ Bức cung
Anh tớ cứ thế bặt tăm nhập hư vô, ko lúc nào xuất hiện nay quay về nữa.

❄︎ 038 ❄︎ Nhung nhớ
“Phiền những vị đỡ đần ta bới phụ vương thước khu đất dò thám một người, ko tìm kiếm ra thì chớ về.”

❄︎ 039 ❄︎ Thần mộc
Hồi lâu sau, cái mặt mày nạ bị nhấc lên đôi lúc, ko gỡ đi ra trọn vẹn tuy nhiên chỉ nâng nhẹ nhõm góc bên dưới cằm.

❄︎ 040 ❄︎ Mặt người
Ma đầu suy xét thì thấy nhập tình cảnh này, trọn vẹn hoàn toàn có thể với tay níu ống tay áo Thiên Túc thượng tiên.

❄︎ 041 ❄︎ Chuyện giả
Đó là phố núi Lạc Hoa tuy nhiên chàng từng nắc nỏm mệnh danh với khá nhiều người.

❄︎ 042 ❄︎ Nhân quả
“Đây liệu có phải là thần mộc hoá trở nên hình người không?”

❄︎ 043 ❄︎ Duyên xưa
Đó là cây hoa mãn khai chỉ thích hợp cho tới 1 mình nó.

❄︎ 044 ❄︎ Nhân quả
Chàng thấy Tiêu Phục Huyên tương đối quay đầu sang một bên xuống, cong ngón tay vấp nhập mặt mày bản thân, căn vặn với giọng ôn tồn trầm lắng, “Vì sao hoa lại nở?”

❄︎ 045 ❄︎ Bắt cóc
Sao Thiên Túc hành xử ko đi ra dáng vẻ tiên gia gì không còn bóng vậy?!

❄︎ 046 ❄︎ ác ôn bá
“Mới rộng lớn một canh giờ trước, ngươi một vừa hai phải căn vặn tớ trúng chuyện này rồi còn gì!!!”

❄︎ 047 ❄︎ Phong gia
“Những đứa ở phố núi Lạc Hoa… hàng nghìn linh phách bị trói bại liệt là vì người thân bọn họ Phong bắt về à?”

❄︎ 048 ❄︎ Căn cứ
thêm một chương

❄︎ 049 ❄︎ Tách linh
“Ô Hành Tuyết… ngươi coi linh thức là cái gì tuy nhiên hoàn toàn có thể tuỳ ý nhờ người không giống giúp sức.”

❄︎ 050 ❄︎ Lựa chọn
Chàng đáp lời nói qua chuyện, “Vậy ngươi chớ rút đi ra.”

❄︎ 051 ❄︎ Mật địa
Nhưng lòng chàng tự động hỏi… Năm xưa, những người dân bên trên Tiên Đô bảo Tiêu Phục Huyên thiếu hiểu biết nhiều tình người là bị thong manh không còn rồi cần không?

❄︎ 052 ❄︎ Hoa rơi
Đấy là 1 trong những thân thích đại thụ cao ngất cho tới phỏng ngước nom gần như là ko cho tới ngọn. Tán cây như mây sương, tựa ráng hồng soi rọi trời xanh lơ, vô vàn cánh hoa phất phơ bỏ cành, tha thướt ngút ngàn như tuyết phủ ngàn dặm thân thích trời tấp nập giá bán rét.

❄︎ 053 ❄︎ Đảm nhiệm
Chàng đem tử sinh trở lại địa điểm cố hữu, trả năm mon quay về trúng trật tự.

❄︎ 054 ❄︎ Đồng tử
“Tâu đại nhân, Thiên Túc là ai ạ? Sao một vừa hai phải nãy người bảo cút khiến cho hoạ cho tới y?”

❄︎ 055 ❄︎ Tính sổ
“Giờ cho tới tính tuột với muộn không?”

❄︎ 056 ❄︎ Vị khách
“Ta cũng hoàn toàn có thể cho tới thực hiện khách hàng.”

❄︎ 057 ❄︎ Kinh Quan
“Ta từng thấy ngươi bên dưới nhân gian dối.”

❄︎ 058 ❄︎ Hòm gỗ
Tiêu Phục Huyên ko đáp lời nói. Một khi lâu sau, nó mới mẻ rằng, “Ngươi không tồn tại tuyệt vời với khá nhiều người lắm.”

❄︎ 059 ❄︎ Hư tình
Bây giờ đang được với câu trả lời, nàn nhân đang được hoàn toàn có thể hí hửng lòng.

❄︎ 060 ❄︎ Hồn vỡ
Tiêu Phục Huyên, ngươi rằng ngươi từng gặp gỡ tớ ở Kinh Quan, ngươi là ai?

❄︎ 061 ❄︎ Dối lừa
“Đó đều ko cần là tớ.”

V. CHIẾU DẠ THÀNH ↑

❄︎ 062 ❄︎ Trở lại
Thành căn nhà Chiếu Dạ trở nên Ô Hành Tuyết đang được quay về.

❄︎ 063 ❄︎ Tri kỷ
“Tới dụ dỗ người.”

❄︎ 064 ❄︎ Giấc mơ
Thần tiên bên trên trần thế không tồn tại niềm mơ ước, tuy nhiên Tiêu Phục Huyên một vừa hai phải nói: Ta mơ thấy ngươi.

❄︎ 065 ❄︎ Tỉnh giấc
Y thấp giọng bảo, “Há mồm.”

❄︎ 066 ❄︎ Đáp lễ
“Ta hóng ngươi đáp lễ.”

❄︎ 067 ❄︎ Hai hướng
“Linh thức tớ vẫn theo dõi ông ấy, ông ấy ở ngoài phạm vi tác động ở trong nhà bọn họ Phong nên không xẩy ra đẩy ra phía bên ngoài, hiện nay tại… một vừa hai phải mới mẻ cho tới thung lũng Đại Bi.”

❄︎ 068 ❄︎ Hàng giả
“Nhưng ko qua quýt đôi mắt nổi lời nói gian dối của tớ.”

❄︎ 069 ❄︎ Tái phát
“Thu hồi khí kình lại cút, tớ ko coi.”

❄︎ 070 ❄︎ Tiếc nuối
“Không biết công tử đang được lúc nào với điều tiếc nuối cả đời không thể nguôi ngoai?”

Xem thêm: tiểu thuyết ngôn tình hoàn

❄︎ 071 ❄︎ Kỳ quái
“Ngôi miếu này thờ ai vậy?”

❄︎ 072 ❄︎ Hoạt trận
Dùng mệnh nuôi mệnh.

❄︎ 073 ❄︎ Hồn tan
Trong đình với ngô đồng sinh cạnh giếng, trăng sáng sủa chiếu đài hoa chiếu bóng người.

❄︎ 074 ❄︎ Tiết Lễ
Giọng rằng trầm nặng nề của Tiêu Phục Huyên vang lên, “Quả nhiên vẫn còn đó rét mướt.”

❄︎ 075 ❄︎ Phỏng đoán
Từ ni về sau, nếu như với ngẫu nhiên ai cho tới Tước Bất Lạc tuy nhiên ko cần Thiên Túc thì xua đuổi không còn ra phía bên ngoài.

❄︎ 076 ❄︎ Đất cũ
Mấy trăm năm vừa qua, điểm này không tồn tại gốc đại thụ chon von với giã cây rợp trời nhập sảnh.

❄︎ 077 ❄︎ Khách đến
Nghe rằng trở nên căn nhà quay trở lại, Tiết Lễ van lơn cho tới bái loài kiến.

❄︎ 078 ❄︎ Mục đích
Điều hắn mong ước đó là thức tỉnh gốc đại thụ này.

❄︎ 079 ❄︎ Khô héo
Tách linh.

❄︎ 080 ❄︎ Ràng buộc
“Ô Hành Tuyết, sao ngươi hoàn toàn có thể thực hiện như vậy?”

❄︎ 081 ❄︎ Sâu xa
Cha u dạy dỗ rằng loài người sinh sống ở đời phải ghi nhận ghi nhớ ơn, chính vì thế cậu đang được ghi nhớ cho tới thời nay.

❄︎ 082 ❄︎ Bắt đầu
Sau này mọi khi ghi nhớ về khoảng tầm thời hạn rộng lớn nhị mươi năm ấy, chàng chỉ thấy sao mơ hồ nước và ngớ ngẩn như khối thong manh bên trên sống lưng, như viên nghẹn nhập họng.

❄︎ 083 ❄︎ Trái ngang
Ngươi với biết, bọn họ đều là những người dân còn đang được sinh sống không?

❄︎ 084 ❄︎ Sơn hoả
“Ngươi thấy ko, phía trên đó là tử vong của phàm nhân.”

❄︎ 085 ❄︎ Xẻ linh
Thế gian dối này không hề Linh Vương.

❄︎ 086 ❄︎ Xoá sổ
Từ đấy về sau ngay sát phụ vương trăm năm, nó chẳng lúc nào vẹn tròn trặn quay về.

❄︎ 087 ❄︎ Trăm năm
Họ ko không giống gì những người dân xa xôi kỳ lạ không ngừng nghỉ lướt qua quýt nhau bên trên phố.

❄︎ 088 ❄︎ Sấm rền
Chàng chợt thấy bị quên lãng nhịn nhường như cũng ko tệ cho tới lắm.

❄︎ 089 ❄︎ Gặp lại
Một trăm năm sao lâu năm vượt lên trước đỗi.

❄︎ 090 ❄︎ Nghe nói
Lệnh cấm vàng nhạt nhẽo hoạt động phụ vương ngàn phụ vương trăm chuyến thường ngày, chẳng ngừng một tương khắc.

❄︎ 091 ❄︎ Lảng tránh
Ma đầu đựng giọng nhỏ nhẹ nhõm, “Vì sao ngươi ko tuốt dò thám ngoài vỏ?”

❄︎ 092 ❄︎ Dịch dung
Nhưng bên trên đời vẫn luôn luôn với 1 người như vậy, người chẳng lúc nào nhận sai hai con mắt chàng.

❄︎ 093 ❄︎ Bầu bạn
Vì nó từng tự động hứa với lòng sẽ không còn lúc nào làm cho Ô Hành Tuyết cần một mình đơn cái, dẫu cho tới nó còn sinh sống hoặc đang được bị tiêu diệt.

❄︎ 094 ❄︎ Thức tỉnh
Hai trăm phụ vương mươi năm thiệt lâu năm quá…

❄︎ 095 ❄︎ Tuyết tan
Cái gọi là “quá khứ” đó là không còn thảy đang đi tới quá khứ.

VI. LINH ĐÀI ↑

❄︎ 096 ❄︎ Tìm người
“Lại tính bịp?”

❄︎ 097 ❄︎ Tiên Đô
“Cho mặc dù ko thể xử lý ngay lập tức ngay thức thì cũng không vấn đề gì cả, canh ty tạo nên thêm thắt hào hứng thôi.”

❄︎ 098 ❄︎ Chuông mộng
Hai chương gộp một

❄︎ 099 ❄︎ Đan xen
“Không biết thượng tiên ghé thăm với việc chi?”

❄︎ 100 ❄︎ Cơ duyên
“Ngậm ngày tiết phun người”

❄︎ 101 ❄︎ Cản trở
“Cung phủ của Tiên thủ white vì vậy với khiến cho người buồn không?”

❄︎ 102 ❄︎ Huề nhau
“Vì tớ kinh sợ người tiếp tục phát triển thành tương tự ngươi.”

❄︎ 103 ❄︎ Thẩm vấn
Đấy đó là tiếng động vang vọng kể từ mùng thẩm vấn của Thiên Túc thượng tiên.

❄︎ 104 ❄︎ Nửa đời
“Sư phụ chép kinh với buồn không? Để tớ ngồi cộng đồng với những người nhé.”

❄︎ 105 ❄︎ Phần tiếp
Đây đó là thời cơ hắn đang được hóng thật nhiều năm.

❄︎ 106 ❄︎ Sau cùng
Không cần Linh Vương hoặc Thiên Túc kháng đối Thiên đạo, tuy nhiên Thiên đạo ham muốn kháng đối người tuy nhiên nó ko thể khiển bằng phương pháp luôn luôn trực tiếp đi ra tay trước.

❄︎ 107 ❄︎ Bất ngờ
Không ai không giống rộng lớn ngoài Thiên Túc và Linh Vương của loại rối loàn.

❄︎ 108 ❄︎ Quy tiên
Người tuy nhiên hắn ham muốn cứu vớt đã biết thành đích thân thích hắn giết thịt bị tiêu diệt kể từ tận trước bại liệt.

❄︎ 109 ❄︎ Bản thể
Ngươi hoàn toàn có thể tiếp cận bất kể điểm này ngươi ham muốn, hoàn toàn có thể hoàn thành bất kể việc gì rất cần được hoàn thành, thoả ý tự tại.

❄︎ 110 ❄︎ Khởi đầu
Từ bại liệt, từng sự khởi điểm.

❄︎ 111 ❄︎ Tương ngộ
Trên một khía cạnh này bại liệt, so với nó, ngày hôm ấy đó là 1 trong các buổi tương phùng trang trọng.

❄︎ 112 ❄︎ Duy nhất
Trên đời này từ xưa đến giờ chỉ mất có một không hai một Linh Vương

❄︎ 113 ❄︎ Cầu người
“Hãy rằng ngươi nhằm lại đặng dự tính cho tới sau đây.”

❄︎ 114 ❄︎ Đao cứng
“Cô nương căn nhà bọn họ Phong này… tương đối kỳ lạ.”

❄︎ 115 ❄︎ Dễ gãy
“Đừng chỉ hận 1 mình nó.”

❄︎ 116 ❄︎ Thiên chiếu
Hai loại dò thám khí đâm nhập nhau, kéo theo dõi nhị luồng sức khỏe vĩ đại vấp đập vang rền.

❄︎ 117 ❄︎ bấm mới
“Tiêu Phục Huyên, hãy tin cậy tớ.”

❄︎ 118 ❄︎ Nguồn gốc
Kiếm của Ô Hành Tuyết.

❄︎ 119 ❄︎ Quay về
Người kéo bọn họ quay trở lại đó là Linh Vương.

❄︎ 120 ❄︎ Giữ nhà
“Xin lỗi chứ, Tước Bất Lạc này sẽ không cần vị trí ko người cho những ngươi đâm vào, điểm phía trên với người lưu giữ nhà!”

❄︎ 121 ❄︎ Anh em
Thế thì còn kinh sợ chi tử sinh bất tương phùng.

❄︎ 122 ❄︎ Vấn thiên
Vì sao tiếp cận bước đàng này?!

❄︎ 123 ❄︎ Lốc sát
Chúng tiên hồi vị.

❄︎ 124 ❄︎ Linh Vương
Chiêu fake, tức nóng ran sớm mai, huy hoàng sáng ngời.

❄︎ 125 ❄︎ Thiên Túc
Miễn fake, tức “xá”, giải trừ trăm tội trần thế.

VII. THƯỚC ĐÔ ↑

❄︎ 126 ❄︎ Bắt đầu
“Ô Hành Tuyết, nom ngoài hành lang cửa số.”

❄︎ 127 ❄︎ Thư tín
“Tiêu Phục Huyên, tớ lại mơ thấy ngươi.”

❄︎ 128 ❄︎ Thước Đô
Đây là năm loại phụ vương trăm thần vắng ngắt bóng quỷ biệt tăm, kể từ đấy, này những suối chảy non cao, bao phen dông lành lặn trăng tỏ, tiếp tục mãi là cuộc tương phùng điểm trần thế cõi người.

• trả chủ yếu văn •

PHIÊN NGOẠI

❄︎ 129 ❄︎

❄︎ 130 ❄︎

❄︎ 131 ❄︎

❄︎ 132 ❄︎

❄︎ 133 ❄︎

❄︎ 134 ❄︎

❄︎ 135 ❄︎

❄︎ 136 ❄︎

em cá đang được tập bơi bơi tập bơi thường ngày 〜( ̄▽ ̄〜)

❄︎

▪︎❄︎ FANMADE ❄︎▪︎

Bạn Lạc Diệp với viết lách lại lời nói Việt (newver) tương khắc hoạ chuyện tình của Huyên Tuyết vô nằm trong vô nằm trong cảm động luôn luôn í.
Mình gắn links quý khách nằm trong nghe nhé.
▫︎

✿ Đa Tình Ngạn [newver] • Đa Tình Ngạn [cover] ✿
khuyến khích nên nghe sau chương 66 vì thế nguyên nhân spoil
▫︎

✿ Tri Quân ✿

✿ Chiếc bóng rằng ✿
khuyến khích nên nghe sau chương 86 vì thế nguyên nhân spoil

▫︎

Dành cho tới cp phụ Hoa Tín và Vân Hãi, nên coi sau chương 102 nhé

✿ Phần Hải ✿

Xem thêm: người truyền ký ức

❄︎

góc ôm trách móc nhiệm:

nếu cậu thấy văn bản ngột ngạt hoặc khó khăn hiểu là vì kỹ năng mô tả của em còn tầm thường, còn nếu như cậu thấy truyện hoặc thì đương nhiên là nhờ người sáng tác viết lách hoặc nhó〜

Tác giả

Bình luận