anh là ánh rạng đông của em

Chương 1: Là kết giục cũng chính là bắt đầu

Tháng chục nhị ở TP.HCM Nam cực kỳ lạnh lẽo, khoảng tầm rộng lớn chục giờ là thời khắc tuyết rơi tối đa.
Qua lớp kính phủ một tầng tương đối nước, cô ngắm nhìn và thưởng thức trên phố bị tuyết chứa đựng cho tới xuất thần.
“A Âm.”
Đồng nghiệp cho tới thay cho ca hạn chế đứt tâm trí của cô ấy.
“Chị cho tới rồi à? Em hết giờ làm phía trên nhé!”
Giang Âm một vừa hai phải rỉ tai một vừa hai phải xoay người lấy cái túi bịa đặt bên trên quầy bar.
“A Âm à, em lờ đờ một chút ít. Em là một trong những cô nàng về mái ấm như thế ko được an toàn và tin cậy, phía bên ngoài lại lạnh lẽo như thế, Hay những em tài xế về cút.”
Người người cùng cơ quan này thương hiệu là Tạ Hồng Xuân, là một trong những người u đơn thân thuộc, to hơn Giang Âm chục bao nhiêu tuổi tác. Mỗi thứ tự cho tới thay cho ca đều tiếp tục dặn dò dò xét cô cần lưu ý này cơ.
Mặc cho dù nghe những tiếng này tiếp tục thật nhiều rồi, tuy nhiên Giang Âm vẫn hiểu ý, cảm nhận thấy vô nằm trong êm ấm. Khuôn mặt mũi nhỏ white nõn tràn ngập ý mỉm cười, cô mỉm cười lắng đọng thưa với Tạ Hồng Xuân:
“Em biết rồi chị Xuân, em tiếp tục cẩn thận!”
Biết Tạ Hồng Xuân còn ham muốn khuyên nhủ thêm thắt, Giang Âm thưa xong xuôi thì đẩy cửa ngõ đi ra, bặt tăm nhập bóng tối.
Khi Giang Âm hết giờ làm được xem là chục nhị giờ tối, ban đêm còn lạnh lẽo rộng lớn buổi ngày vài ba phỏng.
Chiếc mũi bị lạnh lẽo nhưng mà hồng hồng, nhị tay đút nhập vào bâu áo của cái áo khoác bên ngoài cũ, cảnh giác bước từng bước bên trên trên phố.
Lúc này bên trên đàng như không tồn tại một bóng người, nước ngoài trừ giờ đồng hồ bước đi của cô ấy giẫm lên tuyết thì thỉnh phảng phất mới nhất nổi tiếng xe pháo trải qua.
Thật đi ra Giang Âm mong muốn tài xế. Nhưng nhưng mà cô không tồn tại thời hạn nhằm học tập, thời hạn còn trống trải cũng dùng để làm nhận thêm thắt bao nhiêu việc làm nữa.
Bởi vì như thế tiếp đây thời điểm cuối năm, việc làm cũng dành hết thời gian rộng lớn thật nhiều, băng qua mức độ Chịu đựng của cô ấy, khiến cho cô giờ đây mệt rũ rời cả về thân xác và ý thức.
Nhưng chỉ việc suy nghĩ cho tới tình cảnh lúc này của mái ấm gia đình, cô lại ko thể kể từ vứt.
Mấy năm vừa qua, thân phụ Giang – Giang Minh Sinh bị bệnh dịch, chi phí tiết kiệm ngân sách nhập mái ấm tiêu xài không còn, hơn thế nữa không đủ nợ ở phía bên ngoài cũng quá nhiều. Sau khi không còn bệnh dịch rồi, vì như thế ham muốn trả nợ nhanh chóng, nâng cao cuộc sống đời thường của mái ấm gia đình, thân phụ Giang thương lượng nằm trong u Giang là Đinh Thanh, tiếp sau đó vay mượn ngân hàng, ham muốn nằm trong người tao kết phường thực hiện kinh doanh nhỏ
Nhưng một cách thực tế lại không giống như tưởng tượng, đối tác chiến lược của thân phụ Giang lại cuỗm rơi rụng chi phí vốn liếng chạy mất hút. Cuộc sinh sống vốn liếng cực khổ cực kỳ ni lại càng cực khổ rộng lớn.
Mới một vừa hai phải lên trung học tập, Giang Âm tự răn nhiệm vụ nhưng mà thân phụ u đang được gánh. Vì ham muốn giảm sút áp lực đè nén nhập mái ấm, cô ko thể ko thôi học tập được, tiếp sau đó chính thức đi kiếm việc thực hiện sẽ giúp nâng chút chi phí sinh hoạt nhập mái ấm.
Giang Âm chục tám tuổi tác, cô không tồn tại vì như thế cấp cho do đó ko thể tìm ra việc làm chất lượng được.
Vì thế, việc làm trước tiên của cô ấy là Ship hàng. Sau khi tích cóp được một chút ít chi phí, cô mua sắm một con xe năng lượng điện cũ để lấy cơm trắng vỏ hộp.
Cô thực hiện thật nhiều việc, thực hiện nom xe pháo, phụ vụ ở quán ăn, cọ chén sau nhà bếp, thao tác ở tiệm net… Giang Âm đều trả qua loa.
Sau khi tích cóp được đôi khi, ko cần là cô trước đó chưa từng suy nghĩ cho tới việc đến lớp quay về.
Cô mong muốn đua đậu nhập ngôi trường ĐH nhưng mà bản thân mong ước, mong muốn được cho tới ngay gần người cơ rộng lớn một chút…
Chỉ là ước ham muốn của Giang Âm năm nhị mươi kiểu mẫu tuổi tác ấy lại không thể tiến hành.
Sức khỏe mạnh của Đinh Thanh chợt xuất hiện nay yếu tố. Vì nhằm u rất có thể trong nhà chăm sóc bệnh dịch, cô đành chôn vùi ước ham muốn này nhập trong tim vĩnh viễn.
Khi Giang Âm mải say đắm chìm ngập trong hồi ức của tôi, cô ko hề lưu ý cho tới cơ hội cơ ko xa vời sở hữu một con xe xe hơi bị rơi rụng kiểm soát nhưng mà lao cho tới.
Bíp….
Dường như lái xe bên trên xe pháo thấy được Giang Âm đang được lờ đờ rãi bước tiến, bấm bé không ngừng nghỉ.
Âm thanh của tiếng xe kích ứng thính giác của cô ấy, Giang Âm ngấc đầu, đèn xe pháo chiếu cho tới khiến cho cô không thể ngỏ đôi mắt. Một mùng bất thần này khiến cho Giang Âm hoảng sợ hãi, ngây ngốc đứng bên trên địa điểm, quên luôn luôn cần tránh mặt. Tới khi cô phản xạ lại đang không kịp nữa rồi…
Ầm….
Thân hình gầy nhom yếu đuối nhỏ xinh bị đâm cất cánh đi ra xa vời, tiếng động bánh xe pháo cọ nhập mặt mũi khu đất vô nằm trong chói tay.
Chỉ là Giang Âm nghe ko rõ rệt. Dòng ngày tiết đỏ au tươi tỉnh rét rộp chảy đi ra kể từ khung hình cô, nhuộm đỏ au tuyết white bên dưới người cô.
Gió lạnh lẽo thấu xương, tuyết cũng rơi xuống.
Lồng ngực nhức nhối khiến cho Giang Âm tươi tắn nhập chớp đôi mắt. Cô sử dụng chút mức độ lực ở đầu cuối nom lên trời, cảm biến những bông tuyết rơi lên khuôn mặt mũi của cô ấy, vô nằm trong lạnh giá.
Ba u tiếp tục nhức lòng…
Tưởng tượng cảnh u tiếp tục vì như thế cô nhưng mà hai con mắt phiếm hồng, còn cả sinh sống sống lưng của thân phụ cô cũng tiếp tục cong xuống thấp rộng lớn.
Nghĩ sắp tới đây, Giang Âm ngay tắp lự rơi nước đôi mắt, tầm đôi mắt cũng trở thành mơ hồ nước.
Còn sở hữu người trong tim cô cơ, người nhưng mà cô ghi nhớ tối khao khát, ko tài nào là quên được.
“Trần Thanh…” nhị chữ như đang được giắt kẹt thân thuộc nhị cánh môi.
Cô ham muốn gọi thương hiệu của anh ấy, tuy nhiên lại đơn thuần phí công.
Giang Âm cảm biến được khung hình bản thân ngày càng nhẹ nhàng, ngày tiết tươi tỉnh tràn đi ra nhiễm hồng khóe môi, cô khẽ cong mồm, nở một nụ mỉm cười âm u. Nước đôi mắt cũng chảy đi ra, bặt tăm ở thái dương.
Cũng chất lượng thôi, cô quá mệt rũ rời rồi, ở đầu cuối cô cũng rất có thể nghỉ dưỡng rồi.
Ba u cô có lẽ rằng tiếp tục sẽ có được một số tiền thông thường bù, yếu tố hoàn cảnh trở ngại nhập mái ấm cũng rất có thể giảm sút, em trai nhỏ của cô ấy cũng rất có thể sở hữu một cuộc sống đời thường chất lượng rộng lớn.
Hy vọng bọn họ rất có thể bỏ qua mang lại khoảng thời gian rất ngắn ích kỷ này của cô…
Cùng với giờ đồng hồ xe pháo cứu vớt thương và xe pháo công an ở phía xa vời, tương đối thở của Giang Âm vĩnh viễn tạm dừng.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn